————-
Thẩm Thứ ở trong đoàn phim xuyên suốt mùa đông. Mãi đến khi giai đoạn lạnh nhất qua đi, tiết trời bước vào tháng 3, đoàn phim chuẩn bị bắt tay vào cảnh quay quan trọng nhất, đặc sắc nhất.
Năm đó khi hoàng đế Mục Thư Nam mất, cái tên trong di chúc truyền ngôi ông để lại không phải tam hoàng tử Mục Cảnh Việt của Lưu quý phi, mà là nhị hoàng tử Mục Cảnh Vân – người luôn không được yêu thương. Mục Cảnh Vân lên ngôi, trở thành tân hoàng đế. Bấy giờ, trong triều đình vẫn còn những trọng thần theo phe đại hoàng tử và phe Lưu quý phi. Hai bên đã hợp tác với nhau và công khai nghi ngờ về tính xác thực của di chiếu đấy, chỉ trích tân hoàng đế cấu kết với thái giám trong cung để xuyên tạc hình ảnh của tiên hoàng.
Lúc ấy, khắp nơi đồn thổi với nhau rằng Mục Cảnh Vân đã không từ thủ đoạn để lấy được ngôi cửu ngũ chí tôn này vào tay.
Đúng lúc này, Chử Ngôn – người sắp thành một vị tướng chín chắn, đã thuyết phục thành công anh trai kế thừa tước vị nhà mình về việc ủng hộ Mục Cảnh Vân. Cũng vì lẽ đó, người nhà họ Chử bỏ mấy lời đồn đãi nhảm nhí ngoài tai và trở thành danh gia vọng tộc đầu tiên nguyện trung thành với tân hoàng đế.
Các mối quan hệ riêng tư giữa các gia tộc ở Đại Chu rất rắc rối và phức tạp, thái độ của người nhà họ Chử không chỉ đại diện cho toàn bộ gia tộc mình, mà còn là tỏ thái độ thay cho một số gia tộc khác nữa. Mục Cảnh Vân đã dựa vào năng lực của bản thân để nuôi dưỡng thế lực riêng cũng như nhận được sự ủng hộ của những gia tộc đó, hắn dùng thủ đoạn tàn nhẫn để quét sạch bè phái cũ trong triều đình, nắm chắc toàn bộ triều đình trong lòng bàn tay mình.
Hai năm sau khi tân hoàng đế đăng cơ và quét sạch triều đình, trong ngoài đất nước đều an ổn, triều thần tin phục, tất cả mọi thứ quay về với quỹ đạo của nó.
Chỉ có một điều khiến mọi người lo ngại.
Chử Ngôn trầm mặc, rồi gật đầu.
Sáng sớm hôm sau, Chử Ngôn vào cung, thảo luận việc nước với hoàng đế trong ngự thư phòng. Hai người xử lý ổn thỏa hết mọi việc triều chính, Mục Cảnh Vân đưa ra lời mời bảo Chử Ngôn uống với hắn vài chén, Chử Ngôn đồng ý.
Thẩm Thứ và Phó Thời Kiêu ngồi bên cạnh bàn. Khi bảng quay phim đập vào nhau, Phó Thời Kiêu ngửa đầu uống hết rượu rồi bắt đầu nghịch chén cạn trong tay, nét mặt có hơi đăm chiêu như đang có muộn phiền. Thẩm Thứ ở đối diện nhấp ngụm rượu, cậu trầm mặc một lát, trầm ngâm nói: “Bệ hạ đã lâu không bảo thần đến uống rượu cùng người, thần có chút nhung nhớ chén rượu này.”
Phó Thời Kiêu nghe vậy thì nhìn sang cậu, hắn cứ tưởng mình sẽ nhìn thấy đôi mắt mang ý cười thẳng thắn như trước đây, nhưng lại thấy Thẩm Thứ kính cẩn cụp mắt xuống, không nhìn thẳng vào hắn. Nhìn thân hình hơi cúi người chỉ dám chiếm một chỗ nhỏ trên ghế ngồi, Phó Thời Kiêu thở dài một hơi, thẫn thờ đáp: “Chử Ngôn à, trẫm và ngươi đã làm xong những lý tưởng và khát vọng trị quốc năm đó, nhưng cuối cùng vẫn bỏ lỡ.”
Thẩm Thứ hiểu được ý tứ trong lời nói của hắn, cậu buông lỏng bàn tay đang siết chặt ly rượu, nhưng không nhịn được nên lại siết chặt, trên mặt hiện lên vẻ châm chọc nói: “Bệ hạ không cần phải khổ tâm như thế. Việc bệ hạ tuyển phi lập hậu là chuyện đương nhiên, không cần phải báo cho thần bằng cách quanh co vòng vèo thế này. Sau này trong các nàng ấy sẽ có người sinh cho bệ hạ hoàng tử công chúa, đó là phúc khí của các nàng. Bản thân thần sẽ dâng lên lời chúc phúc thật lòng, còn về phần thần…”
Cậu chưa nói hết câu đã bị Phó Thời Kiêu quát một tiếng cắt ngang: “Chử Ngôn!”
“Chử Ngôn, trẫm không có ý gì khác, trẫm chỉ là, trẫm chỉ là không nỡ buông bỏ những ký ức ngày ấy lúc được ở bên cạnh ngươi…” Phó Thời Kiêu đứng lên, vội vàng muốn giải thích với Thẩm Thứ, nhưng trong nháy mắt khi Thẩm Thứ ngẩng đầu thì hắn nghẹn họng.
Chử Ngôn lặng lẽ chịu đựng hồi lâu nhưng khi nhớ đến quá khứ lúc ở bên Mục Cảnh Vân, hai mắt cậu ửng đỏ.
Thẩm Thứ chợt đứng lên, cậu đứng thẳng trước mặt Phó Thời Kiêu nhưng gương mặt vẫn cúi xuống, trên mặt để lộ ra sự khuất nhục xen lẫn phẫn nộ và thất vọng, chất vấn Phó Thời Kiêu: “Mục Cảnh Vân, ngươi nhất định phải làm nhục ta bằng cách này ư?”
Ban đầu giọng điệu của Thẩm Thứ còn hùng hổ đến nỗi vứt hết mấy lễ nghi giữa quân thần cậu thường nghiêm túc tuân theo, nhưng càng về cuối thì càng không còn dũng khí, giọng nói càng ngày càng yếu ớt, cuối cùng chỉ cúi đầu. Trước đó cậu vốn sợ Phó Thời Kiêu, sau đó nhíu mày, trên mặt không có nét vui vẻ gì khi bỗng nhận ra người đàn ông đứng trước mặt mình đây không còn là tri kỷ, bạn tốt của cậu nữa, mà là hoàng đế đương triều, người nắm trong tay ngôi cửu ngũ chí tôn. Chỉ cần người ấy ra lệnh một tiếng là có gán cho cậu tội khi quân phạm thượng, ngũ mã phanh thây cậu, kéo hết người thân nhà cửa cậu từ trên mây cao ngã xuống vũng bùn dơ bẩn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
