————————
Thẩm Thứ ngoan ngoãn làm theo, cầm váy chạy như bay lên tầng hai. Sau đó, vội vàng nhét củ khoai lang nóng phỏng cả tay này vào góc tủ.
Giấu váy xong, cậu bước tới phía trước chiếc gương to trong phòng ngủ, soi kỹ mặt của bản thân. Giật mình phát hiện, cả cổ của cậu cũng đỏ ứng hết lên rồi.
Một màn vừa rồi quả thật cmn quá xấu hổ.
Giờ nghĩ lại thì trong đầu cũng tự động bổ sung thêm vài động tác trong phim 18+.
Thẩm Thứ lại nhìn khuôn mặt trắng trẻo đang đỏ bừng trong gương, bất đắc dĩ thở dài một hơi. Trong đầu thầm nghĩ, ông đây tuy rằng kinh nghiệm đầy mình nhưng mà da mặt mỏng quá!
Phải bình tĩnh!
Cậu nằm trên giường lớn trên phòng ngủ gần cả ngày, chờ bình tĩnh lại rồi mới dám xuống tầng.
Trong phòng khách, Kiều Nhung thì lại đang đau đầu nói mấy lời vô nghĩa.
Đại lão cố gắng giải thích những gì anh vừa nói và cả hành vi hoảng loạn của Thẩm Thứ, thành Thẩm Thứ lo bị người khác giễu cợt về sở thích sưu tầm váy của mình, vô cùng hăng hái lừa gạt em gái mình.
Anh tốn hơi tốn sức bịa đặt một hồi, Diệp Tri Tri chớp đôi mắt to tròn, son sắt thề một tiếng. Nhìn qua có vẻ đã hoàn toàn tin vào cái lý do này.
Kiều Nhung lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, cảm thấy toàn bộ quá trình này y như một cuộc đàm phán thương nghiệp vậy.
Thẩm Thứ đứng ở chỗ rẽ cầu thang lén lút nghe, tới tận khi hai người kia không nói gì nữa mới ho một tiếng, nghiêm trang xuất hiện.
Kiểu Nhung với Diệp Tri Tri cùng quay đầu nhìn về phía cậu, Thẩm Thứ chỉ về phía phòng bếp, hỏi hai người: “Cơm tất niên ăn gì?”
Cậu cảm thấy hai anh em nhà này nhất định sẽ không nấu cơm đâu.
Quả nhiên, Kiều Nhung im lặng không nói chuyện, Diệp Tri Tri lại lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Giây tiếp theo, cô chần chừ hỏi: “Tiểu Thứ Thứ, cậu biết làm sủi cảo sao?”
“Hay là, ba người chúng ta cùng làm đi?”
Thẩm Thứ: …
Bảo sao đại lão tới lại đem theo một túi vỏ sủi cảo, thì ra là hai anh em này tính sẵn rồi.
Nhưng mà thôi, ăn tết quan trọng nhất là được đoàn viên, vui vẻ hạnh phúc. Hai người có thể tới đây với cậu đã là chuyện khó rồi, cậu tất nhiên cũng muốn thỏa mãn yêu cầu của họ.
Trong ánh mắt chờ mong của người “anh em tốt”, Thẩm Thứ sảng khoái gật đầu hứa hẹn: “Đêm giao thừa đương nhiên phải làm sủi cảo rồi!”
Diệp Tri Tri nghe vậy thì thích thú tới nỗi nhảy dựng lên, vươn tay hoan hô một tiếng: “YEAH!”
Sau đó, cô dừng lại, nhìn Thẩm Thứ cười hì hì: “Tui muốn ăn ba nhân tươi(*)!”
(*) 三鲜馅: gọi là ba nhân tươi nhưng thực tế lại có nhiều loại nhân, theo baidu thì gồm nhân tôm, lòng trắng trứng gà, thịt lợn, hải sâm, măng đông,…
“Không thành vấn đề!”
Thẩm Thứ ra hiệu OK rồi xoay người đi vào phòng bếp. Cậu buộc chặt tạp dề, bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu làm há cảo, thì bỗng nhớ ra vừa rồi quên không hỏi Diệp Tri Tri, ba nhân tươi cô nói là ba nhân nào.
Thẩm Thứ buông vỏ sủi cảo xuống, lau qua tay vào cái tạp dề. Cậu vội vàng chạy ra ngoài phòng khách, đúng lúc đụng phải Kiều Nhung đang bước vào nhà bếp.
Tiếp xúc gần gũi, Thẩm Thứ ngửi được mùi hương tuyết tùng nhè nhẹ trên người Kiều Nhung. Mùi hương quen thuộc làm cậu quen thói liên tưởng tới việc hai người đều làm mỗi khi gặp nhau.
Thế nhưng, hình ảnh cậu tưởng tượng ra, lại là khung cảnh cậu mặc váy bị Kiều Nhung đè xuống.
Thẩm Thứ:!!!!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
