Mặc dù giọng điệu của Kiều Nhung nghe như rất thoải mái nhưng ánh mắt lấp đầy sự mong chờ đã bán đứng anh. Hai bàn tay thon dài mạnh mẽ đang buông thõng bên người cứ nắm chặt rồi lại thả ra càng chứng minh được sự khẩn trương và lo lắng trong lòng anh vào giây phút này.
Nghĩ đến đây, Thẩm Thứ lén lút nhìn về phía Kiều Nhung phát hiện anh vẫn luôn đứng yên tại chỗ không cử động, trông như đang đợi cậu đáp lời. Thẩm Thứ không kiềm được tưởng tượng ra cảnh bên trong một Kiều Nhung cứng rắn gợi cảm khí chất ngời ngời là một trái tim của cậu trai ngây thơ chưa biết yêu là gì.
“Phụt…” Cậu không nhịn được bật cười ra tiếng.
Kiều Nhung nghe thấy Thẩm Thứ đáp lại lời mình bằng một tiếng cười nhạo nên sững sờ trong giây lát. Sau đó, khuôn mặt vốn đang căng thẳng cũng dần giãn ra, nét vui sướng ban nãy biến mất thay vào đó là sự tức giận vô cùng rõ ràng.
Thẩm Thứ vội vàng đưa tay lên che miệng.
Thẩm Thứ có một loại ảo giác như là cậu đã vô tình khiến cho một con sư tử vốn đang tạm giấu đi dã tính bị chọc tức đến mức để lộ ra móng vuốt sắc bén của mình một lần nữa, đặt chính cậu vào tình thế tùy lúc bị hàm răng kia cắn xé đến chết.
Thẩm Thứ: Ông đây không có cái thói lâm trận bỏ chạy, nhưng mà ông đây cũng không dám làm châu chấu đá xe nốt!
Vì thế, giờ này, phút này, 36 kế, chuồn đi là thượng sách!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
