Thẩm Thứ ngay lập tức vào trạng thái chiến đấu, ấn phím nhận cuộc gọi.
Nhưng Từ Tử Minh và Thái Chu đã đắc tội Kiều Nhung lại càng thấp thỏm, hành động càng bất an hơn Thẩm Thứ.
Xem tiền của nghệ sĩ kiếm được như tiền thưởng cuối năm để trả lại cho họ, cũng thật hết nói nổi Từ Tử Minh.
Một tên thần giữ của keo kiệt như vậy chắc chắn sẽ không nghĩ đến chuyện để người khác hưởng được lợi.
Cậu vẫn nên tự tranh thủ lợi ích thì hơn.
Thẩm Thứ suy nghĩ, cố làm ra bộ dạng như đang do dự. Một lúc sau, cậu mới đồng ý cách làm của Từ Tử Minh.
Sau đó, cậu thở dài một hơi.
Tiếng thở dài nghe vô cùng buồn bã, Từ Tử Minh và Thái Chu ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, không biết cậu bị làm sao.
Từ Tử Minh đưa mắt ra hiệu cho Thái Chu, Thái Chu ngầm hiểu. Khuôn mặt liền nở nụ cười hiền lành, nịnh hót hỏi Thẩm Thứ: “Thẩm Thứ, cậu có gì khó khăn cứ nói với anh Thái. Chỉ cần anh Thái làm được, chắc chắn sẽ giải quyết giúp cậu.
Thẩm Thứ nhìn hắn một cái, ngốc nghếch gãi gãi đầu rồi lại có chút ngượng ngùng mà nói: “Thật ra cũng không phải chuyện gì lớn, chỉ là…”
Cậu ngập ngừng khiến Thái Chu và Từ Tử Minh khẩn trương nhìn cậu, chờ cậu nói tiếp.
Trong lòng Thẩm Thứ đã mừng rỡ đến mức lăn lộn, ngoài mặt lại giả vờ xấu hổ nói ra.
“Anh Thái, Từ tổng,” cậu “rối rắm” một lúc lâu, cuối cùng cũng mở miệng nói: “Thật ra là tôi muốn đổi một chỗ ở khác tốt hơn một chút.”
“Hai người cũng biết, chỗ tôi ở bây giờ là chung cư tự thuê. Nhiều hàng xóm, diện tích bé thì không nói, môi trường ở còn vừa bẩn vừa loạn.”
“Tôi cũng xem như là một ngôi sao nhỏ có chút danh tiếng, ở chỗ này e là sẽ ảnh hưởng mặt mũi. Hơn nữa, ngày nào cũng ra ra vào vào thật sự không tiện.”
“Lần trước, ngài Kiều đưa tôi về nhà, xe ở dưới lầu phải mất tận hai mươi phút mà vẫn không tìm được chỗ để xe.”
“Cho nên là…”
Cậu không nói hết lời, đôi mắt trông mong nhìn Thái Chu, rồi lại quay sang nhìn Từ Tử Minh.
Từ Tử Minh lại lần nữa đưa mắt ra hiệu cho Thái Chu.
Thái Chu tiếp nhận được tín hiệu, vỗ đùi, sảng khoái đồng ý: “Đây nào có phải việc gì khó. Ký túc xá dành cho nghệ sĩ dưới tay tôi vừa lúc còn trống một phòng. Chờ mấy ngày nữa cậu rảnh, anh Thái sẽ tìm người giúp cậu dọn đồ vào.”
Thẩm Thứ nói thầm ông đây mới không hiếm lạ cái ký túc xá của ngươi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
