Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tương Vô Tuyết quả quyết: “Muội ấy là Tiểu Ngũ của chúng ta. Chúng ta là sư huynh của muội ấy, thì có trách nhiệm bảo vệ và gánh vác mọi chuyện cho muội ấy. Đại sư huynh, Tiểu Ngũ cần chúng ta.”
Yến Sơn Thanh im lặng rất lâu, rồi mới loạng choạng chống người đứng dậy, nhìn bia mộ của vong sư.
Nhiều năm về trước, Phất Xuân Tiên Tôn ôm Ngu Tri Linh vẫn còn trong tã lót trở về, dúi đứa trẻ chưa đầy nửa tuổi vào tay bốn người Yến Sơn Thanh đã trưởng thành.
Phất Xuân bận rộn nhiều việc, bốn người chưa ai lập gia đình thay phiên nhau gánh vác trách nhiệm chăm sóc một đứa trẻ, cứ thế vụng về nuôi nấng nàng lớn đến từng này, thậm chí còn trở thành đệ nhất Trung Châu.
Yến Sơn Thanh khẽ mấp máy môi: “Sư phụ, con hiểu rồi.”
“Con sẽ đi tìm Tiểu Ngũ ngay bây giờ. Bất kể xảy ra chuyện gì, chúng con sẽ luôn ở bên cạnh muội ấy.”
________________________________________
Mặc Chúc ngồi ở một góc sân, mặt lạnh như tiền châm thêm củi.
Ánh mắt liếc qua Ngu Tri Linh. Từ lúc bốn củ khoai lang này được ném vào, Ngu Tri Linh chưa từng rời mắt khỏi chúng, cứ nhìn chằm chằm vào đống lửa như muốn chui cả vào trong.
“Mặc Chúc, hai củ đằng kia sắp cháy rồi kìa.”
Ngu Tri Linh đột nhiên đẩy Mặc Chúc một cái.
Mặc Chúc không để ý, suýt nữa bị nàng đẩy ngã. Sau khi đứng vững lại, hắn nhìn sang, hai củ khoai ở góc đống lửa đang bị lửa lớn liếm vào. Hắn dùng một que củi khều khều, lật hai củ khoai lại.
Sau khi mọi thứ yên tĩnh trở lại, hắn đột nhiên cảm thấy mình đúng là có bệnh.
Một canh giờ trước, hắn đang định rời đi thì bị Ngu Tri Linh níu lấy cánh tay.
“Mặc Chúc, đừng đi.”
Khoảnh khắc đó, hắn bắt gặp đôi mắt đẫm lệ của nàng, yết hầu khẽ trượt. Mặc Chúc, người chưa từng thấy nàng rơi lệ, sững sờ tại chỗ, lại không nỡ gạt tay nàng ra ngay lập tức.
Rồi hắn thấy vị sư tôn tốt của mình lau nước mắt, bĩu môi, giọng nói vẫn còn nức nở, ấm ức lẩm bẩm: “Ta, ta đói rồi, ngươi làm gì cho ta ăn đi mà.”
Thế là hắn mặt không cảm xúc đi lên hậu sơn chẻ củi, ôm củi về, rồi rửa khoai lang.
Và giờ thì đang ngồi đây nướng khoai cho nàng.
Ngu Tri Linh kê một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi cạnh hắn, cằm gối lên tay, thỉnh thoảng lại dụi mắt.
Mặc Chúc không biết tại sao nàng khóc, cũng không định hỏi, không muốn giao tiếp với nàng quá nhiều, chỉ im lặng làm một đầu bếp không mấy lành nghề.
Củ khoai đầu tiên nướng xong, hắn bới ra, thổi cho bay hết tro bụi, không quay đầu lại mà đưa cho nàng.
“Sư tôn, chín rồi.”
Ngu Tri Linh lấy giấy dầu bọc lấy rồi nhận, giọng nói còn khụt khịt hỏi hắn: “Vậy ta ăn trước nhé?”
Mặc Chúc lạnh nhạt đáp: “Sư tôn cứ ăn đi, con không đói.”
Ngu Tri Linh không khách sáo nữa, xé vỏ khoai ra rồi cắn từng miếng nhỏ.
Nàng lén nhìn sang. Mặc Chúc ngồi nghiêm chỉnh, lưng thẳng tắp, tóc đuôi ngựa buộc cao. Gương mặt nhìn nghiêng cao ráo tuấn tú, ánh lửa vàng ấm áp chiếu lên mặt, làm mềm đi những đường nét góc cạnh, khiến hắn trông có phần dịu dàng hơn.
Thật ra trong lòng nàng cũng biết, Mặc đoàn tử bây giờ nghe lời như vậy không có nghĩa là hắn đã tha thứ cho Trạc Ngọc Tiên Tôn.
Con đường tẩy trắng rất gian nan, hôm nay nàng còn bị mắng. Không hiểu tại sao, rõ ràng biết những chuyện này không liên quan đến mình, là do nguyên chủ làm, lẽ ra nàng chỉ cần nghe rồi cho qua là được.
Nhưng mà...
...vẫn thấy hơi buồn.
Nhất là khi thấy sự thất vọng của Yến Sơn Thanh và Tương Vô Tuyết dành cho mình, trong lòng lại chua xót, rất muốn xông lên xin lỗi họ, bảo họ đừng vì mình mà buồn.
Rõ ràng mới ở cùng họ có mấy ngày...
Nước mắt Ngu Tri Linh lại ứa ra, vừa gặm khoai vừa lau nước mắt.
Mặc Chúc nhận ra tâm trạng nàng không ổn, cuối cùng không nhịn được nữa.
“Tại sao lại khóc?”
Ngu Tri Linh ngẩng đôi mắt đẫm lệ lên: “Ta, ta không có khóc, là do khói củi bay vào mắt thôi...”
Mặc Chúc nhìn thẳng vào mắt nàng: “Đệ tử không mù.”
“Đã nói là không khóc mà, ngươi đừng có vu khống cho sư tôn, hu hu...”
Ngu Tri Linh không màng hình tượng định đưa tay áo lên lau nước mắt, nhưng tay vừa giơ lên đã bị người khác giữ lại.
Mặc Chúc nhịn hết nổi, gân xanh trên trán giật giật. Hắn hít một hơi thật sâu, lấy ra một chiếc khăn lụa sạch sẽ đưa cho nàng.
“Dùng cái này mà lau.”
Ngu Tri Linh nhận lấy lau nước mắt, ngửi thấy một mùi trầm hương thanh nhã, là mùi hương trên người vị tiểu đệ tử này của nàng.
“Mặc Chúc...”
Mặc Chúc khẽ nhíu mày, giọng trầm xuống: “Sư tôn, người nói đi.”
Cứ ngỡ Ngu Tri Linh sẽ vừa khóc vừa kể lể nỗi ấm ức của mình, ai ngờ giây tiếp theo lại nghe nàng nức nở hỏi: “Ngươi, ngươi dùng loại hương gì vậy, sao lại thơm hơn cả ta, thật vô lý...”
Mặc Chúc: “...”
Hắn, kẻ đang ngồi đây nướng khoai cho nàng, đúng là một tên thần kinh chính hiệu.
Mặc Chúc dùng que củi bới nốt ba củ khoai đã chín ra, đứng dậy chuẩn bị rời đi: “Sư tôn, đêm đã khuya, đệ tử đi trước.”
Ngu Tri Linh lại níu lấy áo choàng của hắn: “Ngươi nói chuyện với ta một lát đi mà, trong lòng ta khó chịu quá.”
Hắn đứng, nàng ngồi trên chiếc bồ đoàn nhỏ xíu, lúc ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt trong veo và sáng ngời.
Mặc Chúc chỉ sững người trong giây lát đã bị nàng kéo xuống ngồi lại.
Ngu Tri Linh đưa một củ khoai cho hắn: “Ngươi cũng ăn đi mà.”
Nàng có lẽ không biết rằng, lời nói của mình luôn ẩn chứa một chút hờn dỗi nũng nịu. Bất kể là nói với Yến Sơn Thanh, Tương Vô Tuyết hay với hắn, đều giống hệt một cô bé con, theo phản xạ mà mang theo sự ỷ lại và gần gũi.
Nàng lí nhí: “Ta... ta hôm nay bị sư huynh mắng.”
Mặc Chúc biết nàng đang giải thích với hắn. Hắn ngoan ngoãn ngồi xuống, cúi mắt xé vỏ khoai, dáng vẻ không nói một lời chính là đang lắng nghe nàng.
Ngu Tri Linh lại lau nước mắt, nói tiếp: “Các sư huynh biết chuyện ta trước đây... những chuyện khốn nạn ta đã làm với ngươi rồi...”
Mặc Chúc khựng lại, vẫn không đáp lời, nhưng ánh mắt đã nhìn sang.
Ngu Tri Linh không dám nhìn hắn, chỉ có thể vừa gặm khoai vừa nói: “Họ rất tức giận, ta cũng biết sai rồi... Mặc Chúc, xin lỗi ngươi.”
Trước đây nàng cũng đã xin lỗi. Mặc Chúc không hiểu tại sao một người sau khi mất trí nhớ, ngay cả tâm tính cũng có thể trở nên tốt hơn.
Nhưng chẳng lẽ quên rồi thì đồng nghĩa với chưa từng làm sao?
“Nhưng mà Mặc Chúc.”
Giọng Ngu Tri Linh đột nhiên lại vang lên.
Mặc Chúc đã gần như không kìm được cơn giận của mình thì lại nghe nàng nói thêm một câu.
“Những người khác ở Dĩnh Sơn Tông không giống ta, họ rất tốt. Các sư huynh vì chuyện của ngươi mà mắng ta, họ cũng đã tìm được tin tức về Tiên Mộc Nha. Ta sẽ tìm cách giải cổ cho ngươi, mấy ngày nữa chúng ta sẽ lên đường.”
Cuối cùng Ngu Tri Linh cũng có can đảm nhìn Mặc Chúc, nói ra lời nàng muốn nói nhất: “Mặc Chúc, bất kể ta đã làm sai điều gì, ta đã nói rồi, ngươi có thể báo thù ta, nhưng Dĩnh Sơn Tông vô tội.”
Vậy tại sao trong kết cục của nguyên tác, hắn lại đồ sát cả nhà Dĩnh Sơn Tông?
Yến Sơn Thanh, Tương Vô Tuyết... các sư huynh sư tỷ của nàng, và cả Dĩnh Sơn Tông đều vô tội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


