Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Thành Sư Tôn Phản Diện Của Nam Chính Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Ngu Tri Linh biết thừa, chắc chắn hắn đang thầm đoán xem nàng lại lên cơn gì. Nhưng Ngu Tri Linh, người đang cần điểm công đức để sống, không có thời gian để lo nhiều như vậy. Mấy ngày nghỉ ngơi, điểm công đức của nàng vẫn chỉ có bấy nhiêu, nàng luôn cảm thấy mỗi hơi thở của mình đều là đang lãng phí mạng sống.

“Vi sư biết có lẽ con thấy vi sư kỳ lạ, những chuyện trong quá khứ…”

Nhắc đến chuyện quá khứ, ánh mắt Mặc Chúc chợt tối đi một phần.

Ngu Tri Linh lấy hết can đảm nói: “Chuyện quá khứ là sư tôn sai, sư tôn xin lỗi con. Ta, ta không cầu con tha thứ, nhưng, nhưng con là đệ tử của ta, ta hy vọng con…”

Mặc Chúc nhìn nàng không chớp mắt, ánh mắt khiến Ngu Tri Linh không nơi nào trốn được.

Ngu Tri Linh siết chặt tấm chăn trong tay, thầm cổ vũ bản thân, rồi nói một lèo những lời đã soạn sẵn: “Ta hy vọng con có thể mau chóng trở nên mạnh mẽ, trở thành Tiên Tôn kế nhiệm của Tiên Minh. Vị trí đó bỏ trống, chỉ có thể thuộc về con.”

Nàng nói những lời tốt đẹp cho hắn như vậy, Mặc Chúc lại thấy trong lòng dâng lên một nỗi bực bội vô cớ.

“Sư tôn hẳn là biết, đệ tử là yêu.”

Ngu Tri Linh gật đầu: “Biết chứ.”

Mặc Chúc lặp lại: “Đệ tử là yêu.”

Giọng hắn nhấn mạnh ở cuối câu, âm điệu trĩu nặng.

Ngu Tri Linh hiểu ra, nàng nhíu mày: “Ta biết con là yêu mà, là yêu thì đã sao? Mấy trăm năm trước lúc Yêu tộc giúp Ma tộc tấn công Trung Châu, có khi cha của cha con còn chưa ra đời ấy chứ, liên quan gì đến con? Chuyện này không thể ‘phạt vạ lây’ cách mấy đời như thế được chứ?”

Rốt cuộc nàng ta không biết thật hay giả vờ không biết?

Mặc Chúc nói thẳng để dập tắt ảo tưởng của nàng: “Đệ tử không vào được Tiên Minh, sẽ không có ai phục đệ tử.”

Ngu Tri Linh “vụt” một cái đứng dậy. Nàng đứng trên giường tre, vừa vặn có thể nhìn thẳng vào mắt Mặc Chúc.

“Đệ tử của ta, ai dám không phục?” Ngu Tri Linh lúc này nổi giận, thấy hắn tự ti như vậy, bỗng dưng dâng lên một nỗi hận sắt không thành thép: “Con muốn người khác phục con, mà chính con còn không coi trọng bản thân mình, thì bảo người khác làm sao kính ngưỡng con?”

“Mặc Chúc, con mười bảy tuổi đã Kim Đan, trước kia là… trước kia là sư tôn mắt mù, đối xử với con như vậy. Sau này con muốn đối xử với sư tôn thế nào cũng được, nhưng hiện tại—”

Ngu Tri Linh đi từ đầu giường đến cuối giường, đứng cách Mặc Chúc ba bước chân, gần đến mức có thể thấy rõ những đường vân trong mắt hắn.

“Khi con chưa có đủ năng lực để trả thù ta, con phải nghe lời ta. Muốn trả thù ta, vậy thì tu luyện cho giỏi vào, sau này cứ bước đi trên con đường tiên đồ đại đạo của con.”

Nửa câu đầu có phần bá đạo, giống lời mà Ngu Tri Linh trong quá khứ sẽ nói. Nhưng nửa câu sau, lại hoàn toàn không giống những lời mà vị sư tôn Mặc Chúc từng biết sẽ nói ra.

Ngu Tri Linh của quá khứ, chưa bao giờ mong hắn bước lên tiên đồ, càng không thể cho hắn cơ hội trả thù nàng.

Mặc Chúc lạnh lùng nhìn nàng, đột nhiên nhớ lại chuyện Yến Sơn Thanh nói với hắn hôm qua.

Ngu Tri Linh mất trí nhớ, quên rất nhiều chuyện, vì vậy Yến Sơn Thanh hy vọng hắn có thể chăm sóc nàng nhiều hơn.

Là vì nàng đã quên những gì đã làm với hắn trong quá khứ, nên mới làm những chuyện khó hiểu này sao?

Sao nàng dám quên chứ.

Thấy hắn mãi không trả lời, vẻ mặt vô cảm như đã ngầm đồng ý, Ngu Tri Linh bèn lấy hết can đảm, không chút né tránh nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Giao ước của chúng ta, một ngày một quyển kiếm pháp, ta tin con làm được.”

Mặc Chúc hỏi lại: “Tại sao lại tin ta?”

Ngu Tri Linh thật sự rất muốn nói:

Ngu Tri Linh tự vỗ tay cho mình.

Không tệ, lần này đúng bài rồi, một màn phát biểu đậm chất súp gà thành công!

Nhưng Mặc Chúc vẫn giữ gương mặt lạnh như băng, như thể chẳng nghĩ gì, mà cũng như thể đang suy tính mọi điều.

Chút tự tin và dũng khí của Ngu Tri Linh dần bị ánh mắt hắn nghiền nát. “Ngươi… ngươi nói gì đi chứ…”

“Được.”

Mặc Chúc đáp.

Ngu Tri Linh: “…Hả?”

Mặc Chúc nói: “Được.”

Nàng nói, sau này muốn đối xử với nàng thế nào cũng được.

Trả thù cũng tốt, chuyện khác cũng được. Hôm nay nàng đã hứa, nếu hắn có thể tu luyện đến cảnh giới cao hơn nàng…

Nàng sẽ mặc cho hắn xử trí.

________________________________________

Nhận được lời hứa của nam chính, Ngu Tri Linh lập tức bắt tay vào việc, hì hục viết ra một trang kế hoạch trong sân.

Lúc Mặc Chúc mang thuốc buổi tối đến, vừa đẩy cửa vào thì đã có một tờ giấy Tuyên Thành đập vào mặt, che kín tầm nhìn của hắn.

Mặc Chúc: “…”

Tờ giấy được kéo xuống, để lộ ra một khuôn mặt nhỏ nhắn phía sau.

Nàng nghiêng đầu cười, ngước lên nhìn hắn, đôi mắt lấp lánh những tia sáng vụn, trông như rất mong chờ được gặp hắn.

Yết hầu Mặc Chúc khẽ chuyển động.

Ngu Tri Linh huơ huơ tờ giấy trong tay: “Đây là kế hoạch vi sư lập ra hôm nay. Để trở thành người đứng đầu kiếm đạo, chúng ta cần phải ‘thư giãn gián đoạn, nỗ lực liên tục’!”

Ánh mắt Mặc Chúc rơi xuống tờ giấy.

《Làm thế nào để đào tạo một người đệ tử thành công》.

Chữ của nàng không lớn, nét chữ thanh tú viết chi chít cả một trang, đại khái là vạch ra kế hoạch một tháng tới cho hắn. Khi nào thức dậy, khi nào luyện kiếm, luyện kiếm thuật gì, luyện trong bao lâu, Ngu Tri Linh đều ghi lại cả.

Sắp xếp cho hắn rành rành mạch mạch.

Mặc Chúc không nói gì, thậm chí không có lấy một nét biểu cảm.

Ngu Tri Linh giải thích: “Tuy nhiệm vụ rất nặng, nhưng có sư tôn ở bên con. Con dậy sớm bao nhiêu, ta sẽ dậy sớm bấy nhiêu, ngày ngày đốc thúc con tu luyện.”

Dáng vẻ vỗ ngực của nàng rất tự tin, chắc nịch rằng mình có thể kiên trì đến cùng.

Mặc Chúc không nhận tờ giấy, mà đi đến bàn đá đặt thuốc xuống: “Sư tôn, uống thuốc trước đã.”

Sự tự tin Ngu Tri Linh vừa gầy dựng lập tức sụp đổ, vẻ mặt liền đeo lên chiếc mặt nạ đau khổ, đôi mày xinh đẹp nhíu chặt lại.

Mặc Chúc liếc nàng một cái, ý tứ rõ ràng. Nàng chỉ đành miễn cưỡng đi tới.

“Còn mấy chén thuốc nữa?”

Mặc Chúc thấy bộ dạng này của nàng mà chỉ muốn cười. Một tu đạo giả mà lại sợ uống thuốc.

“Ba chén, ngày mai là uống xong.”

Ngu Tri Linh lấy hết can đảm, bịt mũi uống cạn một hơi, rồi chìa tay ra trước mặt Mặc Chúc.

Mặc Chúc hiểu ý nàng, lấy mứt ra đưa cho nàng. Nàng ôm túi mứt ngồi xếp bằng trên giường tre, nhét từng viên một vào miệng.

Thiếu niên im lặng thu dọn bát sứ, đang định bưng khay rời đi thì ống tay áo bị níu lại.

Hắn cúi đầu nhìn: “Sư tôn, còn có việc gì ạ?”

Ngu Tri Linh nhai nhai nuốt viên mứt xuống, ánh mắt đầy ai oán lườm Mặc Chúc.

Nghe xem, cái giọng điệu vô cảm này có khác gì hệ thống của nàng chứ, còn giống AI hơn cả hệ thống.

“Sư tôn?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc