Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Thành Sư Tôn Phản Diện Của Nam Chính Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Lời chưa nói hết đột nhiên dừng lại, ba đôi mắt đồng loạt nhìn về phía Ngu Tri Linh.

Ngu Tri Linh: “...?”

Ngu Tri Linh không hiểu: “Nhìn ta làm gì, làm việc đi chứ.”

Thuật Phong thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi Tiên Tôn, là đệ tử lỡ lời.”

Ngu Tri Linh: “???”

Hắn lỡ lời cái gì cơ?

Vẻ mặt Vân Chỉ ngưng trọng, khẽ thở dài, đi đến bên cạnh Ngu Tri Linh: “Những chuyện đó chúng ta không nói nữa, trước tiên sửa chữa Tứ Sát Bi đã. Các trận pháp bên trong đã bị phá hủy một trăm ba mươi bảy cái, cô hẳn có thể cảm nhận được là những trận pháp nào. Chúng ta cần phải vá lại chúng.”

Ngu Tri Linh biết tầm quan trọng của việc chính, dù có không hiểu đến đâu cũng chỉ có thể gật đầu: “...Được.”

Vá trận không phải là bày trận. Bày trận cần tinh thông thuật trận pháp phù triện, nhưng vá trận chỉ cần dùng linh lực vẽ phù triện, gắn kết lại từng chút một. Chỉ cần người vá trận có tu vi đủ cao là có thể làm được.

Hai người đứng cạnh nhau, Vân Chỉ gật đầu với nàng rồi bắt đầu trước.

Ngu Tri Linh hai tay kết ấn, trong đầu nhanh chóng hiện ra các thuật triện vá trận, linh lực màu xanh đen vẽ ra từng lá bùa đánh vào bên trong Tứ Sát Bi.

Nàng tranh thủ liếc nhìn Mặc Chúc, tuy không nói gì, nhưng Mặc Chúc đã hiểu ý nàng.

Thuật vá trận vốn sử dụng bí pháp của linh triện. Ba vị Tiên Tôn của Tiên Minh đều tinh thông thuật này, mỗi một phù triện nàng vẽ ra đều là thứ cần dùng đến. Ngu Tri Linh ra hiệu cho hắn học hỏi, xem nàng vẽ triện thế nào.

Thế này thì… thể nào cũng có đất cho nàng dụng võ rồi chứ!

Thuật Phong lại học rất nghiêm túc, đứng ngay cạnh sư phụ mình, mắt không rời đi lúc nào, chuẩn bị cho việc tranh cử ngôi vị Tiên Tôn của Tiên Minh sau này.

Ba người mỗi người một tâm tư, sự chú ý đều dồn cả vào Tứ Sát Bi, chỉ riêng thiếu niên sau lưng Ngu Tri Linh là không chút động tĩnh.

Ánh mắt hắn chỉ dán chặt vào bóng hình Ngu Tri Linh.

Nhìn Ngu Tri Linh đang kề vai vá trận cùng Vân Chỉ phía trước, Mặc Chúc nhận ra thủ pháp của nàng vô cùng thành thục. Đây là trình độ cần phải khổ luyện tháng năm mới có được. Tu vi vẫn là vị tu sĩ Đại Thừa viên mãn đứng đầu Trung Châu, rất quen thuộc, nhưng lại vô cùng kỳ lạ.

Vừa rồi, nàng nghe thấy tên của Phất Xuân Tiên Tôn…

Vậy mà lại không có phản ứng gì.

Mặc Chúc vẻ mặt lãnh đạm, thu lại ánh mắt đang đặt trên gương mặt Ngu Tri Linh, nhìn về phía Tứ Sát Bi trước mặt.

Nếu hắn đoán không lầm, lát nữa chắc chắn nàng sẽ lại gọi hắn đến vá trận. Nàng dường như thật sự muốn dạy hắn tu hành.

Thời gian chầm chậm trôi qua, trán Ngu Tri Linh đã lấm tấm mồ hôi, sắc mặt Vân Chỉ trông lại càng trắng hơn.

Hai ba canh giờ sau, khi trận pháp vỡ nát thứ một trăm ba mươi lăm được vá xong, Ngu Tri Linh và Vân Chỉ nhìn nhau, đều hiểu ý đối phương, cả hai cùng lúc ngừng tay.

“Thuật Phong, con ra thử xem.”

“Mặc Chúc, con cũng thử đi.”

Thuật Phong đang cầm cuốn sổ nhỏ học thuộc lòng những phù triện mà sư phụ mình vừa vẽ, đột nhiên nghe Vân Chỉ gọi thì có hơi ngơ ngác: “Thử ạ, thử cái gì ạ?”

Vân Chỉ đưa mắt ra hiệu: “Vá trận pháp trong Tứ Sát Bi chứ sao nữa, chẳng lẽ vừa rồi cho con học suông à?”

Mặc Chúc bình tĩnh hơn Thuật Phong nhiều, đối diện với ánh mắt khích lệ của Ngu Tri Linh, hắn chỉ thản nhiên nói: “Đệ tử là yêu.”

Yêu tộc, thường không được phép tiếp xúc với Tứ Sát Bi.

Năm xưa Yêu tộc tương trợ Ma tộc là chuyện tày trời. Dù cuối cùng Yêu tộc quay lưng với Ma tộc, đâm ngược lại một dao, nhưng chuyện này vẫn khiến Trung Châu có thành kiến với Yêu tộc.

Ngu Tri Linh bất mãn nói: “Là yêu thì đã sao? Ngươi là đệ tử của ta, ta đưa ngươi tới đây là để dạy ngươi thuật trấn áp Tứ Sát Cảnh, trong đó bao gồm cả việc vá Tứ Sát Bi. Nếu sau này ngươi muốn tranh cử ngôi vị Tiên Tôn của Tiên Minh, thì lấy gì ra mà tranh?”

Ngôi vị Tiên Tôn của Tiên Minh.

Nàng lại thật sự muốn hắn gia nhập Tiên Minh?

Nhưng ở Trung Châu, các đời trưởng lão Tiên Minh chưa từng có yêu tu nào đảm nhiệm.

Mặc Chúc thấy nàng thật ngây thơ, nhưng cũng có chút không hiểu nổi. Vì sao nàng lại thực sự nghiêm túc dạy hắn tu hành, việc gì phải “diễn” đến mức này chứ?

Nhưng Ngu Tri Linh đã đẩy hắn đến trước Tứ Sát Bi. Giờ phút này, nàng như một người thầy nghiêm khắc nhập vào người, chỉ vào Tứ Sát Bi nói: “Còn hai đạo trận pháp, con và Thuật Phong mỗi người vá một cái. Không cần vội, cứ từ từ thôi.”

Thuật Phong hít sâu một hơi, bao nhiêu năm qua đây là lần đầu tiên được tiếp xúc với Tứ Sát Bi. Hắn lật cuốn sổ xem lại phù triện sư tôn vừa vẽ, nhắm mắt vận chuyển linh lực, bắt đầu vẽ từng nét triện.

Ngu Tri Linh truyền âm cho Mặc Chúc: “Nhanh lên nào, sư tôn tin con làm được!”

Ngu Tri Linh: “…”

Vân Chỉ khàn giọng: “Đệ tử này của ngươi… lẽ nào lại là một thiên tài thật sự?”

Năm đó khi hắn học thuật vá trận, đã mất cả nửa tháng trời vẫn chưa nhớ hết bộ phù triện đó vẽ thế nào. Lần đầu vá trận cũng tốn mất nửa canh giờ, mà thiên phú tu hành của Vân Chỉ đã nổi danh khắp Trung Châu.

Vậy mà bây giờ, Mặc Chúc chỉ đứng bên cạnh xem Ngu Tri Linh vá trận, lần đầu ra tay lại chỉ mất có một khắc.

Bên phía Thuật Phong vẫn chưa vá xong, thấy Mặc Chúc đã hoàn thành thì càng thêm sốt ruột, linh lực gần cạn kiệt mà phù triện vẫn chưa vẽ xong.

Cuối cùng Vân Chỉ phải vỗ vai hắn: “Đã tốt lắm rồi, thuật vá trận để về vi sư dạy con sau, để ta.”

Thuật Phong cúi đầu lùi lại. Vân Chỉ vừa định tiến lên vá trận thì thấy một bóng áo xanh lướt qua.

Ngu Tri Linh kéo Mặc Chúc đến vị trí của Thuật Phong ban nãy, dõng dạc nói: “Thử lại lần nữa, vẫn còn một đạo.”

Mặc Chúc không phản đối, mặt không cảm xúc giơ tay vẽ từng đạo phù triện đánh vào Tứ Sát Bi. Lần này còn nhanh hơn lần trước, rất nhanh đã vá xong đạo trận pháp cuối cùng, thủ pháp thành thục hơn nhiều.

Vết nứt trên Tứ Sát Bi biến mất, Ma Vực trở lại yên tĩnh.

【Ting, nhiệm vụ trấn áp Tứ Sát Cảnh hoàn thành, ký chủ nhận được +50 công đức, điểm công đức hiện tại là 230.】

Ngu Tri Linh sắp quỳ xuống trước mặt hắn luôn rồi. Đây mà là thiên tài ư?

Nàng còn làm sư tôn cái nỗi gì nữa!

Vân Chỉ vẻ mặt phức tạp: “Trạc Ngọc, đây là một mầm non tốt, hãy chăm chỉ vun trồng.”

Ngu Tri Linh thầm nghĩ chẳng cần mình vun trồng, Mặc Chúc cũng tự mình phát triển vượt bậc được.

Mặc Chúc lùi lại một bước, chỉ cảm thấy ánh mắt sư tôn nhìn mình quá đáng sợ, hai mắt sáng rực, y hệt sói đói thấy cừu non.

Ngu Tri Linh thật sự…

Quá kỳ lạ.

Vân Chỉ thấy nàng lại có bộ dạng không đứng đắn này, bèn lắc đầu cười khẽ, hỏi Ngu Tri Linh: “Nghe nói muội đã bế quan ba năm, sau khi xuất quan tu vi thế nào rồi?”

Ngu Tri Linh hoàn hồn, thấy được sự quan tâm trong mắt Vân Chỉ, bèn cười hì hì giơ tay: “Mạnh kinh khủng, một đấm có thể đánh sập cả ngọn núi.”

Cách nói quá khoa trương, giọng điệu lại quá tinh nghịch.

Vân Chỉ khẽ co ngón tay, yết hầu hơi chuyển động, mắt không chớp nhìn Ngu Tri Linh.

Ngu Tri Linh luôn cảm thấy vẻ mặt của hắn có chút kỳ lạ, vừa như hoài niệm, vừa như nhẫn nhịn, giống hệt vẻ mặt mà nàng thấy trên gương mặt Yến Sơn Thanh ngày hôm qua.

Nàng dè dặt hỏi nhỏ: “Vân Chỉ?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc