Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Thành Sư Tôn Phản Diện Của Nam Chính Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Hôm sau, vừa qua giờ Tỵ.

Mặc Chúc kết thúc buổi luyện kiếm sáng nay, men theo con đường núi đi xuống.

Vừa về đến trước tiểu viện của mình, hắn đã thấy một người đang đứng chờ ngoài cửa.

Thân hình cao lớn thẳng tắp, mái tóc đen được búi cao gọn gàng bằng một chiếc ngọc quan, khí chất toàn thân trang nghiêm, cử chỉ toát lên vẻ cao quý của bậc bề trên.

Mặc Chúc chắp tay hành lễ: “Đệ tử bái kiến chưởng môn.”

Yến Sơn Thanh nhìn sang, thấy là Mặc Chúc thì vẻ mặt giãn ra, tiến lên đỡ tay hắn dậy rồi nhìn sắc mặt của hắn.

“Sắc mặt cũng khá... Nghe nói hôm qua con bị ngất, là vì sao thế?”

Một tia u ám lướt qua đáy mắt Mặc Chúc, nhưng cảm xúc thay đổi rất nhanh, trong nháy mắt hắn lại trở về là một đệ tử quy củ lễ phép của Dĩnh Sơn Tông.

“Con không sao, đã làm chưởng môn lo lắng. Lần trừ yêu này hơi mệt một chút, sư tôn đã chữa thương cho con rồi.”

Yến Sơn Thanh xem xét kỹ toàn thân hắn, nhận ra có hơi thở của Hồi Xuân Đan. Loại đan dược này là tiên đan chữa thương thượng hạng, toàn bộ Trung Châu dùng được cũng chỉ có những người địa vị cao, mà Ngu Tri Linh vừa hay là một trong số đó.

Chắc là Ngu Tri Linh đã cho hắn uống một viên Hồi Xuân Đan.

Yến Sơn Thanh thở dài: “Sư tôn con đã gọi con về, lại cho con chuyển về lại Thính Xuân Nhai, ấy là đã biết hối cải rồi. Chuyện quá khứ là nàng ấy không đúng, sau này tu hành cần gì cứ nói thẳng.”

Mặc Chúc cung kính đáp: “Đa tạ chưởng môn.”

Cả Dĩnh Sơn Tông chỉ biết Mặc Chúc không được Trạc Ngọc Tiên Tôn yêu thích, chứ nào biết Trạc Ngọc đã làm những gì với Mặc Chúc lúc hắn còn niên thiếu. Những kẻ không biết gì lại đi khuyên hắn tha thứ cho Ngu Tri Linh. Suy cho cùng, Yến Sơn Thanh đối tốt với hắn, chẳng phải cũng vì hắn là đệ tử của Ngu Tri Linh hay sao?

Ai mà không biết, Trạc Ngọc Tiên Tôn từ nhỏ đã được bốn vị sư huynh sư tỷ cùng nhau nuôi lớn, nhỏ hơn họ rất nhiều tuổi, nên Yến Sơn Thanh và mọi người đều coi Trạc Ngọc như bảo bối, từ nhỏ đã cưng chiều hết mực.

Toàn là một lũ giả tạo.

Mặc Chúc thu lại ánh mắt.

Yến Sơn Thanh lại liếc nhìn cánh cửa viện đóng chặt, đôi mày rậm nhíu lại, giọng có chút trách cứ: “Đã giờ Tỵ rồi mà nàng ấy còn chưa dậy sao, Tiên Minh đã đến đòi người rồi.”

Tứ Sát Cảnh biến động không thể trì hoãn, chậm một khắc cũng có thể để vô số ma tộc trốn thoát.

Mặc Chúc không nói gì, chuyện này không phải việc hắn có thể xen vào, nhưng Yến Sơn Thanh lại nhìn hắn.

“Con vào gọi nàng một tiếng, cứ nói ta ở ngoài chờ, bảo nàng mau dậy.”

Mặc Chúc bất giác nhíu mày: “Như vậy không tiện, sư tôn là nữ tử.”

Yến Sơn Thanh nhướng mày: “Đứng ngoài gõ cửa là được rồi. Tiểu viện này trước nay không cho ta vào, ta cũng không vào để nàng ấy thêm chán ghét. Con cứ đứng trong sân gọi nàng là được, đừng vào phòng.”

Mặc Chúc không đáp lời. Trong mắt Yến Sơn Thanh, hắn có vẻ do dự vì khác biệt nam nữ, nhưng thực ra hắn chỉ đơn thuần là không muốn đi.

Bên trong là nơi ở của Ngu Tri Linh, là nơi hơi thở của nàng nồng đậm nhất, hắn không muốn dính dáng chút nào đến nàng.

Nhưng mà...

Hắn nhớ lại màu xanh đen thoáng thấy trong cái liếc mắt đêm qua.

Yến Sơn Thanh bên này cũng không định làm khó Mặc Chúc, hắn đã không muốn thì thôi, không ép uổng làm gì.

Đang định tự mình lấy hết can đảm bước vào, thì nghe Mặc Chúc đáp: “Chưởng môn, để con đi.”

Yến Sơn Thanh ngẩn ra: “Con...”

Lời còn chưa nói hết, Mặc Chúc đã đi trước một bước, đẩy cửa viện bước vào.

Đi qua một dãy hành lang dài là đến trước cửa phòng Ngu Tri Linh. Cả sân viện im phăng phắc, hắn gõ cửa: “Sư tôn.”

Không có ai trả lời.

Mặc Chúc rất kiên nhẫn, lại gọi một tiếng nữa: “Sư tôn.”

Bên trong vẫn không có ai đáp lại.

Mặc Chúc không động thanh sắc lùi lại một bước, đi mấy bước sang trái, đến trước cửa sổ. Nơi này gần giường ngủ nhất.

Đêm qua Ngu Tri Linh ngủ không đóng cửa sổ. Lúc này là tháng năm, Thính Xuân Nhai địa thế không cao, có chút nóng nực, nàng đến cả rèm giường cũng không kéo.

Người trên giường ngủ dang tay dang chân, chiếc áo lót màu xanh đen xộc xệch, chăn gấm chỉ đắp ngang hông, đôi chân trắng như ngọc còn thò cả ra ngoài, vạt áo ngủ bị chính nàng đạp cho lộn xộn.

Mặc Chúc kịp phản ứng, vội quay mặt đi, không ngờ nàng đến cả cửa sổ cũng không đóng.

Hắn im lặng một lúc, rồi mới giơ tay gõ lên khung cửa sổ: “Sư tôn.”

Ngu Tri Linh chỉ muốn ngủ một giấc vùi đầu. Trong mơ nàng vừa ra khỏi viện, đến quán lẩu gọi một nồi lẩu nấm, đang chuẩn bị ăn một bữa no nê thì bên tai cứ có một giọng nói lặp đi lặp lại.

“Sư tôn, sư tôn...”

Trong tầm mắt của Mặc Chúc, hắn thấy nàng cựa quậy, tưởng đã gọi nàng dậy rồi, nhưng sau đó lại thấy nàng...

Ngủ tiếp.

Mặc Chúc: “...”

Hắn có chút không hiểu, sự cảnh giác của một tu sĩ Đại Thừa Cảnh sao có thể kém đến mức này. Hắn đã đứng đây lâu như vậy, cũng gọi mấy tiếng rồi mà nàng vẫn ngủ say như chết được.

Nếu không phải đã thử tu vi của nàng, xác thực là Đại Thừa đỉnh phong, nàng cũng không bị thương, hắn còn tưởng nàng bế quan thất bại, cảnh giới tụt dốc rồi chứ.

Mãi cho đến khi Mặc Chúc thật sự hết kiên nhẫn, hắn gọi lớn: “Sư tôn, chưởng môn có việc gấp.”

Người trên giường không động đậy.

Hắn đang định gọi tiếng thứ hai thì nghe thấy động tĩnh trong phòng.

Ngu Tri Linh đột nhiên bật người ngồi dậy: “Đại sư huynh đến à?”

Mặc Chúc quay lưng về phía Ngu Tri Linh, khẽ “Ừm” một tiếng.

Ngu Tri Linh vẫn còn ngồi trên giường. Đêm qua mất cả một canh giờ để viết cái sổ tay tẩy trắng, sau đó lại tự viết đến phát bực, liền vác kiếm ra sân múa vài đường, sức lực cạn kiệt nên quả thực có hơi buồn ngủ.

Nàng mơ màng hỏi một câu: “Mấy giờ rồi?”

Bên ngoài, Mặc Chúc nhíu mày.

“Mấy giờ rồi” là có ý gì?

Chẳng lẽ là hỏi giờ giấc sao?

Mặc Chúc đáp: “Giờ Tỵ một khắc.”

Giờ Tỵ một khắc, vậy mới chín giờ mười lăm phút, nàng lại nằm xuống, Ngu Tri Linh chùm chăn lại có chút đau khổ.

Giới tu chân các người đều dậy sớm thế sao!

Như nàng tối qua thức đến ba bốn giờ sáng mới ngủ, thì mười hai giờ trưa dậy mới là bình thường chứ!

Mặc Chúc không nghe thấy nàng trả lời, lại nói thêm một câu: “Chưởng môn đến rồi, thưa sư tôn.”

“Ta biết rồi, một lát nữa sẽ ra ngay.”

Ngu Tri Linh đành phải ngậm ngùi tạm biệt nồi lẩu trong mơ, cầu trời khấn phật mong tối nay mình có thể mơ thấy được ăn lẩu, chứ không phải bị cái tên nhóc này đến làm phiền nữa.

Nàng liếc nhìn cuốn sổ trên án thư cuối giường, tức đến nghiến răng, lấy một tấm vải lụa che đi tác phẩm thất bại của mình.

Mặc Chúc quay lưng lại, nghe thấy tiếng sột soạt phía sau, chắc là Ngu Tri Linh đã xuống giường.

Lông mày hắn chưa từng giãn ra, nỗi nghi ngờ trong lòng ngày càng sâu sắc.

Ngu Tri Linh dường như... đã thay đổi rất nhiều so với người hắn gặp ba năm trước, bất kể là lời nói hay việc làm, đều trở nên kỳ quái.

Không có sát tâm, không có mặt lạnh, không có lòng cảnh giác.

Tâm tư hắn rối bời, cho đến một lúc, cửa phòng được mở ra.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc