Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi , Ta Nuôi Sống Đại Lão Phá Sản Chương 3: Mượn Tiền

Cài Đặt

Chương 3: Mượn Tiền

Lời nói này của Cố Cảnh Sơ vô cùng nghiêm túc, Hạ Thời Vũ trong lòng khẽ thở dài một tiếng.

Một người đàn ông tốt như vậy, dù giữa hai người không có tình cảm, nhưng Cố Cảnh Sơ vẫn làm tròn trách nhiệm của một người chồng.

Phải biết rằng, thứ Cố Cảnh Sơ nói có thể cho Hạ Thời Vũ gần như là toàn bộ tài sản hiện có của anh.

Người đàn ông vừa có trách nhiệm, vừa đẹp trai, lại có bản lĩnh như vậy thật sự không nhiều.

Thấy Hạ Thời Vũ không nói gì, Cố Cảnh Sơ lập tức nghĩ đến tính cách trước đây của cô tiêu tiền như nước nên cho rằng cô chê số tiền đó quá ít.

Vì thế anh liền bổ sung:

“Anh biết em quen tiêu xài, một lúc chưa sửa được, anh hứa với em, mỗi tháng anh sẽ chuyển cho em 1/3 tiền lương làm sinh hoạt phí, ít nhất có thể đảm bảo nhu cầu sống của em.”

“Nếu như vậy vẫn chưa đủ, anh sẽ nghĩ cách kiếm thêm.”

Trong mắt Hạ Thời Vũ thoáng hiện một chút kinh ngạc. Ly hôn rồi mà vẫn sẵn sàng chăm sóc vợ cũ, chu cấp tiền sinh hoạt cho vợ cũ, thật sự là hiếm thấy.

Hơn nữa, bản thân anh cũng phá sản, vậy mà vẫn sẵn sàng đưa 1/3 tiền lương… Anh có thể cho, nhưng cô thì không thể nhận.

Giữa hai người không có con, cũng chẳng có khoản nuôi dưỡng nào cần bàn đến.

Hạ Thời Vũ vội vàng xua tay, tỏ ý mình im lặng không phải vì muốn đòi thêm tiền.

“Em không phải ngại tiền ít, cũng không có ý muốn chia tài sản với anh. Trước đây em đòi ly hôn là vì không chấp nhận được chuyện anh phá sản, tâm trạng chưa điều chỉnh tốt. Nhưng bây giờ thì em đã ổn rồi.”

“Dù anh tin hay không, hiện tại em thật sự không có ý định ly hôn nữa. Anh yên tâm, tuy trước kia em hơi quá đáng, nhưng thời gian này em đã nhìn rõ hiện thực. Em sẽ không rời đi, em sẽ tự tìm việc làm, tự kiếm tiền để tiêu, sẽ không tạo áp lực cho anh.”

Cố Cảnh Sơ thật sự không ngờ Hạ Thời Vũ sẽ nói như vậy.

“Nhưng… gần đây em…”

Hạ Thời Vũ lục tìm trong ký ức, nhớ lại sau khi anh phá sản, nguyên chủ thường mỉa mai châm chọc anh. Cô khẽ cười khô mấy tiếng.

“Chuyện đó… là vì lúc anh phá sản, em không chấp nhận được hiện thực, tâm trạng hơi tệ, chứ em không có ý đó. Xin lỗi.”

Sau khi thành khẩn xin lỗi, Hạ Thời Vũ nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu của anh, nét mặt nghiêm túc.

“Anh tin em một lần được không?”

Không được thì… làm lại nghề cũ một thời gian vậy! Nghề đó kiếm tiền nhanh.

Hạ Thời Vũ thầm tính toán trong lòng.

Chỉ là…

Sao ánh mắt mà đại lão phản diện nhìn cô lại có gì đó là lạ thế nhỉ?

Chẳng lẽ phát hiện ra cô không phải nguyên chủ?

Không thể nào…

Khi Hạ Thời Vũ còn định nói thêm gì đó, Cố Cảnh Sơ đã thu hồi ánh mắt.

Anh gật đầu, giọng nói du dương như tiếng violin:

“Em đã nghĩ vậy thì chuyện ly hôn cứ tạm gác lại. Nếu sau này em có ý định đó, hy vọng em sẽ nói thẳng với anh.”

Dưới mắt Cố Cảnh Sơ có một quầng thâm mờ, rõ ràng chuyện công ty phá sản khiến anh vô cùng mệt mỏi.

Anh không nói gì thêm, chỉ đứng dậy, lấy từ túi nilon thùng mì gói mà Hạ Thời Vũ vừa mua, rồi vào bếp.

Hiển nhiên là Cố Cảnh Sơ cũng có chút tay nghề nấu nướng. Chờ anh từ bếp bước ra, một bát mì gói đặt trên bàn, bên cạnh là một bát trứng đường đỏ.

“Ăn thêm hai quả trứng đường đỏ đi, mì gói không có dinh dưỡng.”

Giọng anh trầm thấp, mang theo sức hút đặc biệt.

Hạ Thời Vũ nhanh chóng ngồi xuống, cầm đũa ăn.

Vì chưa từng có kinh nghiệm yêu đương, nên với “người chồng trên danh nghĩa” này, Hạ Thời Vũ thật sự không biết nên cư xử thế nào.

Ăn xong, cô ngượng ngùng liếc quanh.

Cố Cảnh Sơ nhanh nhẹn thu dọn bát đũa, rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Nhà vệ sinh là kiểu cửa kính cũ, bên trong vang lên tiếng nước rào rào.

Khi anh bước ra, trên người là áo thun rộng và quần thể thao thoải mái.

Không phải kiểu “tổng tài bá đạo” trong tiểu thuyết tắm xong quấn khăn bước ra.

Hạ Thời Vũ nghĩ bậy một chút, nhưng rồi nhanh chóng tỉnh lại. Dù che kín, thân hình anh vẫn rất chuẩn, áo thun hơi ẩm khẽ lộ cơ bụng, khiến mặt cô nóng lên, cả người có chút mất tự nhiên.

Hạ Thời Vũ hoàn hồn, gãi đầu ngượng nghịu.

“Em chưa rửa mặt, rửa xong sẽ ngủ.”

Cô xấu hổ quay vào nhà vệ sinh, nhưng mới phát hiện mình chưa mang quần áo tắm, đành quay lại phòng ngủ.

Cô chưa từng vào đây, nhưng khi vào thì thấy đầy quần áo, giày dép, túi xách hàng hiệu. Hạ Thời Vũ bất đắc dĩ thở dài.

Cô tìm một bộ váy liền đơn giản làm đồ ngủ, rồi mới vào rửa mặt.

Thu dọn xong phòng, Hạ Thời Vũ nằm trên giường, nghĩ về cơ thể mình ở thế giới cũ vì cứu người chết đuối mà qua đời, rồi xuyên vào quyển sách này. Thôi thì tới đâu hay tới đó.

Nhưng… thế giới này có giống thế giới cũ không?

Cô lập tức bật dậy, tìm mấy trang web nhận đơn hàng online ở thế giới cũ, thấy ở đây cũng có, cô mới thở phào.

Chỉ là…

Muốn nhận đơn thì cần một chiếc máy tính cấu hình tốt.

Hạ Thời Vũ chợt nhớ ra mình giờ chỉ có hơn 20 tệ, làm sao mua nổi máy tính gần 1 vạn tệ?

“Ngao~~~!!!”

Cô ôm đầu, chui vào chăn.

Vừa mới mạnh miệng nói có thể kiếm tiền tự nuôi mình, còn kiếm vốn giúp đại lão phản diện, kết quả…

Một đồng tiền làm khó anh hùng, cô cuộn chăn một lúc để chuẩn bị tâm lý, rồi mới chậm rãi đi đến cửa phòng ngủ.

Cô hít sâu.

Không sao đâu, Hạ Thời Vũ, chỉ là mượn 1 vạn tệ mua máy tính thôi, nhận đơn xong trả ngay cho đại lão.

Cô còn đang do dự thì Cố Cảnh Sơ đã đứng trước cửa phòng.

Anh gõ cửa, giọng ôn hòa:

“Gặp khó khăn gì sao?”

Hạ Thời Vũ hơi sững lại, rồi vội mở cửa.

Nhìn đôi mắt đen sâu thẳm của anh, cô cắn răng, mở miệng:

“Em muốn mượn anh 1 vạn tệ để mua máy tính. Là phục vụ công việc, không phải để mua sắm linh tinh.”

Cố Cảnh Sơ chớp mắt, nhìn gương mặt ửng hồng vì xấu hổ của cô, ánh mắt anh thoáng hiện chút ngạc nhiên.

“Được.”

Anh lấy điện thoại, trực tiếp chuyển khoản.

Cô cúi đầu nhìn, tin nhắn báo 5 vạn tệ đã vào tài khoản.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc