: MaryZoe
Chỉ một sai lầm nho nhỏ, liền có thể làm cục diện trở nên không thể vãn hồi.
Người đàn ông ngã mạnh vào bụi hoa trước mặt mọi người, nhánh cỏ khô đâm xẹt qua gò má, lưu lại từng vết thương nhỏ rướm máu, quần áo đen ngày càng đậm màu, mang theo chất lỏng tanh đỏ chậm rãi thấm xuống mặt đất.
Quý Dữ không chút nghĩ ngợi mà bước lớn vọt qua, đoạt lại Tiểu Vũ Trụ từ trong tay người đàn ông, ôm vào ngực trên dưới kiểm tra, hận không thể xác nhận từng tất da trên người nó.
Hắn tiếp nhận Tiểu Vũ Trụ, lật mí mắt Tiểu Vũ Trụ rồi kề sát tai lắng nghe, sau đó nói với Quý Dữ: “Yên tâm đi, tiểu bằng hữu chỉ ngủ thôi, qua một hồi là có thể tỉnh lại.”
“Phải không ạ? Thật cảm ơn!” Nghe được lời này, tâm can Quý Dữ hoàn toàn buông lỏng.
Hắn tiện tay lau mặt, mới kinh ngạc phát hiện bản thân cư nhiên ra nhiều mồ hôi như vậy, trên người ẩm ướt dính nhớp, trên lưng càng âm lãnh, phi thường không thoải mái.
Hắn ôm chặt Tiểu Vũ Trụ, lại nói với mọi người: “Có người đi vào chưa? Mau xem bên trong thế nào.” Nói xong hắn thoáng nhìn qua, thấy được Hạ Trụ cầm súng, thẳng tắp đứng cách đó không xa mà hít sâu.
Hạ Trụ trước nay thân cường thể tráng, đứng ở bên người hắn tựa như một ngọn núi lớn đáng tin cậy, nhưng tình huống hiện tại của Hạ Trụ so với mình cũng không tốt hơn là bao đi, thậm chí thần sắc càng thêm tái nhợt, người đối mặt đi ngang qua bội phục khen hắn, cũng chỉ tùy ý gật gật đầu.
Quý Dữ gấp gáp chạy qua, tay đáp lên mu bàn tay Hạ Trụ, liền phát hiện tay hắn còn đang run rẫy.
Quý Dữ ngẩn ra, nắm chặt tay hắn nói: “Không sao, Tiểu Vũ Trụ không có việc gì.”
“Tôi biết.”
Hạ Trụ lại hít sâu, nói, “Kiều Kiều bị thương, tôi đã xem qua, không có gì vấn đề lớn, bác sĩ đã vào rồi, đang chữa trị cho nó.”
Nói xong hắn dừng một chút, chợt hỏi, “Hắn đã chết sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)