Người này nói chuyện thì nói chuyện, cứ cố tình dựa gần như vậy làm gì.
Quý Dữ cảm thấy gương mặt mình đều bị hô hấp của hắn làm cho nóng rực. Hắn vỗ rớt tay Hạ Trụ: “Nói chuyện thì cứ nói, đừng động thủ động cước.” Dừng một chút, “Nếu anh đã đoán được, vậy anh cảm thấy…… Kinh hỉ này thế nào?”
Quý Dữ lập tức trả lời: “Đương nhiên là không nhìn được.”
Tuy rằng hắn là vì cầu hôn mà tới, nhưng nơi này dù sao cũng là phòng của tình nhân trăm phần trăm, không chỉ có cửa sổ sát đất vô cùng lớn, cả vách ngăn phòng tắm, cửa đều làm bằng thủy tinh trong suốt.
Không chỉ thích hợp để tình nhân ở bên nhau đứng đắn ăn bữa cơm nói chuyện phiếm, cũng thích hợp cho bọn họ làm chút chuyện không đứng đắn, thậm chí trên đỉnh đầu còn treo cả máy lọc tin tức tố, nói có thể ở đây trải qua kỳ phát tình không phải là nói quá đâu.
“Nơi này tính bảo mật rất cao, là nơi được đánh giá tốt nhất mà tôi tìm được ở trên mạng.”
Quý Dữ lại ở trong lòng bổ sung, cũng là phòng đắt giá nhất.
Hạ Trụ có chút thụ sủng nhược kinh: “Sao lần này đột nhiên chủ động như vậy?”
Bỏ việc cầu hôn qua một bên không nói, chỉ chủ động thuê phòng thôi cũng đủ làm hắn kinh hỉ lắm rồi.
Phản ứng của Hạ Trụ khiến Quý Dữ nhẹ nhàng thở ra một hơi, hắn có điểm đắc ý, lại có điểm ngượng vì bản thân chủ động thế này: “Đã nói phải cho anh kinh hỉ, đương nhiên phải giữ lời.”
Nói rồi, hắn bắt tay vói vào túi, khi lấy ra trên đầu ngón tay nhiều thêm một cái hộp lập phương mảnh.
Ngón tay trắng nõn đặt cùng hộp đen hình thành đối lập mãnh liệt, bỗng chốc bắt được tất cả sự chú ý của Hạ Trụ, tiếp theo đầu ngón tay lại nhẹ nhàng giật giật, bọc kính khinh bạc bao bọc bên ngoài lay động phản sáng.
Quý Dữ nghiêng đầu chỉ bàn ăn, “Nếu không anh chọn trước đi? Ăn cơm trước, hay là ——” hắn dừng một lúc, trên tay lại lắc nhẹ hai cái, “Đi tắm trước? Tất cả đều nghe theo anh.”
Nói xong nhấp môi, nguyên một câu đều tràn đầy giọng điệu “Tuy rằng ông đây rất xấu hổ nhưng vẫn sẽ theo ý anh”.
Khóe miệng Hạ Trụ cong lên càng cao, hắn giơ tay lấy bọc nhỏ trên tay Quý Dữ qua, ngón tay hữu lực nhéo nhéo, dung dịch cùng bọc kính ma xát, phát ra tiếng vang ái muội.
“Chỉ một cái này?” Ánh mắt hắn đùa bỡn.
Quý Dữ lại lần nữa vói tay vào túi, sau đó lấy ra, cả bàn tay trắng nõn xuất hiện bốn cái mới.
Hắn nâng cằm với Hạ Trụ: “Thế nào?”
Hạ Trụ rốt cuộc nhịn không được bật cười, hắn một phen cầm tay Quý Dữ, gom cả đồ vật trong tay hắn vào lòng bàn tay mình, tiếp theo cổ tay dùng sức, kéo cái người trêu cho tâm hắn ngứa ngáy vào trong ngực.
Bàn tay ấn lên gáy Quý Dữ, hắn vùi mặt vào bả vai đối phương, khàn giọng hỏi: “Cậu có đói bụng không?”
Máy sưởi trong phòng tựa hồ mở hơi lớn, khiến trán Quý Dữ toát ra một tầng mồ hôi mỏng.
“Không đói bụng.” Yết hầu hắn lên xuống, thấp giọng nói.
“Nó thì sao?”
Một con bàn tay to duỗi vào giữa hai người, cách quần áo phủ lên cái bụng nhô ra, đầu ngón tay thật cẩn thận mà ấn nhẹ phía trên hai cái, “Nó cũng không đói bụng?”
Hương vị Hạ Trụ tràn ngập chóp mũi, Quý Dữ càng thấy không xong.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)