“Quý Dữ.” Tạ Vũ Tinh ngước mắt, gật đầu với Quý Dữ.
Ngữ khí và biểu tình của hắn đều nhàn nhạt, lộ ra ngăn cách, chào xong một cái thì không nói gì nữa, cúi đầu tiếp tục viết viết vẽ vẽ, giống như Quý Dữ chỉ là một người xa lạ.
Mày Quý Dữ vừa động, trong lòng có chút kinh ngạc.
Từ lần trước bọn họ gặp nhau ở bệnh viện, đã qua gần một tháng, coi như bị thương nặng đi nữa, dưỡng một tháng cũng nên khôi phục tinh thần, nhưng Tạ Vũ Tinh thoạt nhìn so lần trước gặp mặt còn không xong hơn, giống như gió thổi qua liền ngã xuống.
“Ai? Đó là vị trí của tôi a.” Tống Trình ở một bên sửng sốt.
Hắn đi qua, vỗ bàn Tạ Vũ Tinh, đợi người ngẩng đầu liền hỏi, “Hắc, bạn học, là giáo viên sắp chỗ cho cậu sao, hay là cậu tự ngồi? Chỗ này vốn là vị trí của tôi.”
Tạ Vũ Tinh ngước mắt, nhẹ giọng nói: “Là giáo viên sắp.”
“A? Được rồi.”
Tống Trình ở trong lòng chửi thầm vài câu, quay đầu buông tay với Quý Dữ, “Được rồi, chúng ta từ ngồi cùng bàn biến thành ngồi trước sau.”
Quý Dữ “Ừm” một tiếng: “Không có việc gì.”
Hắn nghĩ nghĩ, trở lại vị trí ngồi, lấy điện thoại thông tri cho Hạ Trụ.
【Quý Dữ: Học sinh chuyển tới lớp tôi là Tạ Vũ Tinh, hắn ngồi bên cạnh tôi.】
Gửi cái tin đó hai lần, hắn lại bổ sung——
Cảm xúc phức tạp đan chéo ở trong lòng, qua một lúc lâu, hắn vẫn không nhịn xuống được hỏi: “Vì cái gì cậu lại tới lớp chúng tôi?”
Tạ Vũ Tinh không nhìn hắn, vừa viết vừa nói: “Tôi là Omega, vốn dĩ nên ở trong lớp Omega.”
“Đừng làm như cậu nghe không hiểu ý tôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)