*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tiếng mở cửa vang lên, Tạ Vũ Tinh ngẩng đầu, ánh mắt lộ ra kinh hỉ.
“Ngài đã tới!”
Ly cà phê đang pha phân nửa trên tay bị gạt qua một bên, hắn nhanh chóng tiến lên, tiếp nhận áo choàng tắm trên tay Tiết Túng, thuần thục mà phủ lên cho hắn, lại bị một bàn tay ngăn trở.
Trên mặt Tiết Túng không có nụ cười như thường lệ, hắn mặt vô biểu tình mà đi vào trong, động tác tùy tiện mà ngồi xuống ghế làm việc.
Hắn nhắm mắt lại, thoạt nhìn có chút mỏi mệt: “Lại đây thoa thuốc cho ta.”
Thanh âm thực nhẹ, lại không chấp nhận bị cự tuyệt.
Tạ Vũ Tinh nhắm mắt mà đi theo bên cạnh hắn, nghe vậy lập tức lấy thuốc mỡ từ trong ngăn kéo ra.
“Hắn, ngủ?”
“Ừ.”
Áo ngủ cởi ra, tấm lưng rắn chắc của Alpha trải rộng vết thương.
Vết roi đỏ nâu đan chéo, còn có vài vết đánh đến thâm, vẫn thấy nhè nhẹ huyết sắc, thoạt nhìn khiến người kinh hãi.
Tiếng hít không khí thấp thấp vang lên, Tiết Túng không hề phản ứng lại.
Hắn từ trên cao nhìn xuống mà quan sát Tạ Vũ Tinh, trong mắt lóe lên một tia chế nhạo: “Như thế nào, đói bụng?”
“Nghe nói lúc con người đang trong khoái cảm, độ mẫn cảm đau đớn của thần kinh sẽ giảm lại rất nhiều.”
Tạ Vũ Tinh khẩn cầu mà nói “Cho em giúp ngài được không.”
Lại không nghĩ tới, Tiết Túng vô tình mà nhấc chân dẫm lên vai hắn.
Hắn rũ mắt liếc nhìn, thanh âm thực nhẹ, ngữ khí lại lạnh lẽo như hàn băng: “Ngươi không nên ỷ vào ta sủng ngươi liền tự ý chủ trương.” Cẩn thận nghe, tựa hồ còn hàm chứa một tia nghiến răng nghiến lợi.
Dưới chân Tiết Túng dùng sức, thân ảnh Tạ Vũ Tinh nhoáng lên, cứng nhắc mà quỳ trên mặt đất.
Tạ Vũ Tinh nâng mắt, hốc mắt nổi lên một mạt hồng nhuận.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)