Ngoại trừ Quý Viễn Sinh, Quý Hằng sợ nhất chính là hắn.
“Tiết Túng đâu?” Người đàn ông lạnh nhạt lên tiếng, đường cong cương nghị trên cằm lưu trữ râu quai nón xinh đẹp.
“Anh ấy ở bên trong.”
Quý Hằng chỉ chỉ “Anh ấy, bất quá anh ấy hiện tại không….”
Không chờ hắn nói hết, người đàn ông đã giơ tay mở cửa: “Ta gặp hắn một chút.”
Cửa vừa mở ra, mùi máu và thuốc sát trùng trộn lẫn liền tràn vào mặt.
Chân mày khẽ động, sải bước đi vào trong, chờ nhìn thấy người bên trong không khỏi kéo khóe miệng: “Tiết thiếu gia thật hăng hái, bị thương tích như vậy còn có nhàn hạ thoải mái ngắm phong cảnh.”
Tiết Túng đứng trước cửa sổ sát đất xoay người, chưa nói đã cười: “Bác Tống.”
Lại nhìn về phía Quý Hằng “Em ra ngoài làm việc của mình đi, anh cùng Tống thúc nói chút chuyện.”
Đuổi Quý Hằng đi rồi, hai Alpha cùng ngồi trước bàn.
Tống Minh tiện tay vứt cho Tiết Túng điếu thuốc, hoàn toàn không màng tới thương tích của đối phương, tự đốt thuốc của mình xong, tay dài duỗi ra, bật lửa liền ánh vào tầm mắt Tiết Túng.
Tiết Túng cười nhẹ, phối hợp mà đưa điếu thuốc qua: “Người của bác tới bao nhiêu?”
Hắn hơi híp mắt, ngửa đầu phun ra một vòng khói.
Khói thuốc lượn lờ quanh quẩn phía trước, nicotin tràn ngập chóp mũi.
“Ba mươi.”
Tiết Túng gật gật đầu: “Ông ta thật đúng là nể mặt cháu.”
Tống Minh nghiêng mắt: “Mấy vụ phi quốc gia, cậu làm?”
Tiết Túng nghe vậy chỉ cười cười.
Tống Minh trầm giọng nói: “Quá mạo hiểm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)