Quý Dữ không lập tức trả lời, hắn ngơ ngác mà nhìn Hạ Trụ, môi giật giật, cuối cùng vẫn ngậm lại.
Hắn biết rõ, muốn ở liền không phải chuyện ngày một ngày hai nữa.
Chỉ cần còn một ngày Quý Viễn Sinh chưa nhìn thấy Tiểu Vũ Trụ, vậy thì uy hiếp của hắn đối với bọn họ vẫn luôn tồn tại, huống hồ theo tính cách của hắn, chỉ sợ không thấy được Tiểu Vũ Trụ sẽ không chịu bỏ qua.
Hạ Trụ làm bạn bè, ra tay giúp hắn thực bình thường.
Mi mắt hắn hơi rũ, hầu kết lăn lộn: “Chuyện này…… Ba anh biết không?”
Hắn vẫn không thể nói ra một tiếng cự tuyệt.
Đúng mực giữa Alpha và Omega giờ phút này hoàn toàn không rảnh lo tới nữa, Quý Dữ rất rõ ràng, trừ bỏ Hạ Trụ, không người nào khác có thể giúp được hắn cùng Tiểu Vũ Trụ.
Hạ Trụ nói: “Không biết, trở về nói với ba tôi một tiếng là được.”
Quý Dữ ngẩng đầu nhìn hắn, trong ánh mắt tràn đầy nghiêm túc: “Tôi cảm thấy anh nên hỏi ý kiến ba anh trước sẽ tốt hơn.”
“Cậu lo lắng ông không đồng ý?”
Quý Dữ nhăn mi: “Anh không hiểu ý tôi sao? Anh chẳng lẽ không biết anh làm vậy đại biểu cái gì sao?”
Hạ Trụ đột nhiên giương môi: “Không có việc gì.”
Ánh mắt hắn dịu lại, giống như hàm chứa ánh sáng, hắn nói “Ba tôi cho tới bây giờ đều đứng về phía tôi.”
Mà hắn cũng đứng về phía mình.
Không biết trong lòng nghĩ gì, tự động mà toát ra một câu.
Quý Dữ thấp thấp khụ một tiếng, quay đầu đi: “Tôi hiểu rồi, tôi đây…… Dù sao cũng không để anh giúp đỡ không công.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)