Mồ hôi lạnh tuôn ra.
Gió từ điều hòa xẹt qua cổ, mang theo một trận âm lãnh thấm vào da thịt.
Quý Dữ nắm chặt tay, tâm đột nhiên trầm xuống.
Quý Viễn Sinh không hề che dấu hứng thú của hắn với Tiểu Vũ Trụ, cũng rõ ràng mà nói thẳng với mình —— hắn căn bản không để bụng cảm nhận của mình, nếu có thì đã không trắng trợn làm trò trước mặt mình như vậy, cắt đứt liên lạc của mình với người bên ngoài.
Yết hầu giật giật, Quý Dữ cố nén âm thanh coi như còn bình tĩnh: “Ông muốn gặp nó như vậy làm gì?”
Quý Viễn Sinh nhìn Quý Dữ, cười khẽ nói: “Thế sao ngươi không muốn để ta thấy nó?”
Không khí tức khắc lâm vào tĩnh mịch.
Hai câu nói, bọn họ đều vạch trần tâm tư đối phương.
Lông mi rung động, một giọt mồ hôi lạnh theo sau cổ trượt xuống, nháy mắt bị quần áo hút khô.
Quý Dữ ngón tay giật giật, không hé răng.
“—— ta đem nó đón về không phải muốn bồi dưỡng nó làm người thừa kế của ta?”
Quý Dữ bình tĩnh mà liếc nhìn Tiết Túng.
Chỉ thấy đối phương hơi rũ mắt, thần sắc không hề dao động, phảng phất cái gì cũng chưa nghe được tiếp tục phê duyệt báo cáo trên tay, từng nét bút, bình tĩnh như vậy.
Bên trong xe an tĩnh phi thường, thậm chí có thể nghe được động tĩnh bút máy xẹt qua trên giấy.
Quý Dữ bỗng nhiên buông lỏng nắm tay, nhẹ giọng nói: “Nga, phải không?”
Quý Viễn Sinh thiêu mi, ngón tay thon dài hữu lực phủ lên gậy chống màu đen khắc bạch xà bên cạnh ghế, lòng bàn tay tùy ý vuốt ve răng nanh bén nhọn hai cái: “Cho nên ngươi không cần phải khẩn trương.”
Bởi vì khẩn trương cũng vô dụng?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)