Phòng khách, Tiểu Vũ Trụ lại bị Hạ Hùng nâng trên tay.
“A a a!”
Nó nhăn khuôn mặt nhỏ gào khan hai tiếng, gào một tiếng liền phát hiện bên tai không có động tĩnh, vì thế ngậm miệng, chớp mắt nhìn người đang nâng nó lên “Ngô?”
Hạ Hùng nghiêm mặt, mở miệng nói: “Con trai không ——”
Hắn vừa ra tiếng, Tiểu Vũ Trụ y như nhận được tín hiệu, ngẩng đầu nhỏ, lại há miệng “A a” mà giả khóc lên.
Hạ Kiều ngồi ở bên cạnh xem TV liếc mắt nhìn bọn họ một cái: “Ba, nó không muốn nghe người dạy bảo đó.”
Hạ Hùng lạnh lùng nói: “Nó có thể nghe hiểu nhưng không chịu nghe, loại thái độ này quá đáng giận!”
Hạ Kiều dựa vào sô pha, vừa ăn cherry vừa lười biếng mà thở dài: “Nó mới bao lớn a, ba để hắn chơi một mình không vui hơn sao?”
Tiểu Vũ Trụ cũng đá đá chân, tay nhỏ chỉ vào rào chắn nhỏ dựng lên trong phòng khách “A a” hai tiếng, thoạt nhìn giống như phụ họa cho Hạ Kiều.
Hạ Hùng không dao động: “Nếu đã đụng phải ta, ta phải hảo hảo dạy nó.”
Thấy người Hạ gia không bài xích Tiểu Vũ Trụ, hắn cũng nhẹ nhàng thở ra.
Lại dựa vào tường nhìn hồi lâu, Quý Dữ nhạy bén mà cảm giác được sau lưng có người đi tới.
Hắn quay đầu lại nhìn, phát hiện là Hạ Trụ thì lui về sau một bước, vươn một ngón tay để bên môi, hướng hắn vẫy vẫy tay.
Hạ Trụ khiêu mi, đi đến chỗ ngoặt thăm dò.
Hắn vừa thấy liền trong lòng hiểu rõ, lùi người nhìn Quý Dữ, vươn ngón tay chỉ chỉ cửa, dùng khẩu hình nói: “Đi?”
Quý Dữ gật gật đầu lại lắc đầu, đem thanh âm ép tới cực thấp: “Còn có cửa khác hay không?”
“Không, trừ phi nhảy cửa sổ.”
Quý Dữ: “……”
Hắn dừng một hồi lâu mới nói “Mang tôi đi xem cửa sổ cao bao nhiêu.”
Hạ Trụ cười nhẹ, Quý Dữ cả kinh, ngón tay đặt trước môi không ngừng rung động.
Hạ Trụ dứt khoát bắt lấy cổ tay của hắn, đem người một lần nữa mang vào phòng ngủ.
Đóng cửa lại, hai người cuối cùng có thể sử dụng âm lượng bình thường nói chuyện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)