Trong phòng bệnh số 0728.
Có hai giường bệnh bên cạnh, trong đó một người đã xuất viện, một cái khác đi làm kiểm tra rồi. Phòng bệnh to như vậy chỉ còn lại hai người, bọn họ một nằm một ngồi, đều an tĩnh phi thường.
Hạ Trụ rũ mắt, mặt vô biểu tình mà nhìn Quý Dữ trên giường bệnh.
Hắn khoanh tay trước ngực, ánh mắt nặng nề, liếc mắt liền thấy áp suất vờn quanh người hắn, một người bạn cùng phòng kiểm tra xong trở về, thấy vẻ mặt của hắn lập tức quay đầu ra ngoài.
Thời gian tí tách mà qua, Quý Dữ ngồi trên giường bệnh mồ hôi lạnh tuôn ra từng đợt lại từng đợt.
Hắn thanh tỉnh, thực thanh tỉnh.
Có thể tinh tường cảm nhận được cơn đau trên người, cũng có thể lý trí mà trả lời vấn đề của người khác.
“Có bao nhiêu đau?” Hạ Trụ lại hỏi.
Quý Dữ cố hết sức mà kéo kéo khóe miệng: “Muốn lập tức ngất xỉu.”
Hạ Trụ nhấp môi dưới, sắc mặt càng thêm khó coi.
Tối hôm qua hắn còn gửi cho Tạ Kỳ cái dấu chấm hỏi, hắn thực không biết nói gì với phản ứng lớn như vậy của Tạ Kỳ, kết quả hôm nay liền đem cảm thụ của Tạ Kỳ triệt triệt để để mà lĩnh hội một lần.
Khiếp sợ cùng lửa giận đã bình ổn, hắn cũng không nghĩ chất vấn Quý Dữ cái gì.
Hắn chỉ là cảm thấy khó chịu, khó chịu đến không cách nào hình dung.
Hắn tựa hồ luôn là thua một vố ở Quý Dữ, hơn nữa một lần lại một lần càng thê thảm, mặc kệ là Quý Dữ nào, đều làm thiên chi kiêu tử từ nhỏ như hắn thật thật sự sự mà cảm nhận cảm giác từ trên trời rơi xuống.
Làm hắn có vẻ thực buồn cười, cũng thực ngu xuẩn.
Cắn chặt răng, quai hàm giật giật.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)