Đến nửa đêm, trời đột nhiên đổ mưa.
Hứa Vân Phi khó khăn lắm mới chìm vào giấc ngủ trong sự hối hận thì bị những giọt mưa dột từ trên mái nhà xuống làm cho tỉnh giấc. Hắn đưa tay vuốt nước mưa lẫn mồ hôi trên mặt, phát hiện ra trời hình như có xu hướng mưa ngày càng to, hắn liền ngẩn người.
Đêm khuya thanh vắng, một chút động tĩnh nhỏ cũng bị phóng đại lên vô hạn, các giác quan trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết. Hứa Vân Phi túm chặt lấy chăn, lần đầu tiên trong đời hắn mong mỏi lão nương có thể nhớ đến hắn một chút, nửa đêm qua xem hắn thế nào.
Từ cửa bước vào phòng, chỉ vỏn vẹn vài bước chân, nhưng đối với Hứa Vân Phi đang bị sự sợ hãi giày vò mà nói, quãng thời gian ấy phảng phất dài như cả một đời người, toàn thân hắn đã ướt sũng mồ hôi lạnh. Hắn thậm chí không dám thở mạnh.
Thế nhưng tiếng bước chân kia đã đến sát mép giường.
Hứa Vân Phi run rẩy cuộn tròn trong chăn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



