Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Thành Bà Bà Cực Phẩm, Ta Trở Thành Trụ Cột Cả Nhà Chương 26: Hiện Tại Muốn Tiền Làm Gì?

Cài Đặt

Chương 26: Hiện Tại Muốn Tiền Làm Gì?

Ngay cả khi đại nho chỉ là đi du học ngang qua, chỉ cần nghe được tin tức, phu tử đều sẽ nghĩ cách đưa học trò đi theo hoặc bảo học trò tự tìm quan hệ để được nghe giảng một buổi!

Chứ đừng nói đến chuyện đại nho về đây mở trường dạy học. Cho dù phu tử có cô lậu quả văn ( sống khép kín, ít giao tiếp) đến mức nào, cũng không thể nào tai điếc mắt mù đến nỗi mấy tháng trời vẫn không hay biết gì. Khả năng cao hơn là ông ta không muốn cho học trò biết chuyện này.

Trương Tiểu Anh cảm thấy vị phu tử này có vấn đề rất lớn.

"Tổ tông, sao vậy?" Vương Nhân thấy Trương Tiểu Anh trầm ngâm, bèn nhỏ giọng cắt ngang dòng suy tư của nàng: "Người có phải muốn cho con cháu trong nhà vào thư viện không? Hiện tại e là không được rồi, thư viện qua năm mới nhận học trò mới, hơn nữa còn phải thi mới được vào, phải đợi sang năm rồi."

"Vậy yêu cầu thấp nhất để tham gia thi tuyển là Đồng sinh hay Tú tài?"

"Đều không phải. Ta từng nghe người ta nói, đề thi đều do Chu tiên sinh ra đề, người có thể vào được thư viện chưa chắc đã là người làm văn chương tốt."

"Nói cụ thể hơn xem?"

Vương Nhân gãi đầu: "Tổ tông làm khó ta quá rồi, ta chỉ là một tên lưu manh, làm sao hiểu được đề thi của người có chữ nghĩa? Hay là để ta đi nghe ngóng giúp người?"

"Được." Trương Tiểu Anh gật đầu: "Tốt nhất là dò la rõ ràng tình hình trong thư viện cho ta."

"Không thành vấn đề." Vương Nhân sảng khoái nhận lời: "Đến Phong Duyệt rồi, chúng ta vào thôi."

Trong lúc nói chuyện, hai người đã đến cửa sau của tửu lâu.

Trương Tiểu Anh theo Vương Nhân đi vào. Quản sự phụ trách thu mua của tửu lâu vừa khéo đang rảnh tay, rất nhanh đã đi tới.

Nhìn thấy tuổi tác của Trương Tiểu Anh, quản sự có chút kinh ngạc.

"Tiểu Vương, vị đại tẩu này là thím của ngươi à?" Quản sự hỏi Vương Nhân.

Vương Nhân cười đáp: "Đúng vậy Liêu gia, ban nãy bà ấy sang bên y quán giúp đỡ chút việc. Chỗ nấm hương này đều là do bà ấy hôm qua lên núi hái được."

"Ừm, không tồi." Liêu quản sự gật gù: "Có điều chúng ta không thể ngày nào cũng thu mua nấm hương. Nếu còn hàng, tốt nhất là cách một ngày đưa đến một lần, như vậy đỡ bị để lâu mất độ tươi ngon. Tất nhiên, nếu ngươi có các loại sơn hào khác thì cũng có thể mang đến đây trước."

"Liêu gia, là do nấm hương quá đắt khách nhân không nỡ ăn, hay là không thể bán hết nhiều như vậy trong một ngày?" Trương Tiểu Anh hỏi ngược lại.

"Đương nhiên là do quá đắt lại chẳng mấy ai nỡ ăn, hơn nữa các món làm từ nấm hương cũng chỉ quanh đi quẩn lại vài món đó, dù có thích đến mấy cũng không thể ngày nào cũng ăn được."

"Vậy Liêu gia có thể nói xem, các ngài thường chế biến nấm hương thế nào không?"

Liêu quản sự nhìn Trương Tiểu Anh thật sâu: "Chẳng lẽ đại tẩu còn có cao kiến gì khác? Cũng chỉ là nấu canh, xào chay hoặc xào thịt lát mà thôi."

"Món ăn quá ít." Trương Tiểu Anh lắc đầu: "Ăn nhiều chắc chắn sẽ ngán, đại trù chưa từng thử cách làm khác sao?"

"Ồ, còn có cách làm nào nữa?" Liêu quản sự giảo hoạt hỏi.

Trương Tiểu Anh vừa nghe đã biết Liêu quản sự đang giấu lời.

Nhưng chuyện này cũng bình thường, làm ăn uống thì món ăn là quan trọng nhất, nhà nào mà chẳng khư khư giữ bí mật thực đơn?

Trương Tiểu Anh cũng không ngây thơ cho rằng mình cứ đưa thực đơn ra là bán được cho tửu lâu. Đại trù đều có kinh nghiệm nấu nướng nhiều năm, chỉ cần nói tên món ăn là vài ngày sau họ đã tự mày mò ra được rồi.

Chi bằng bán cái ân tình, dù sao cũng chỉ là mấy món ăn thường ngày.

"Liêu gia, người sáng mắt không nói chuyện mờ ám, ta quả thực biết nấm hương này có bao nhiêu cách ăn. Tuy nhiên, làm ăn buôn bán đều coi trọng chữ 'Lợi', ta cho không ngài, ngài cũng chẳng thể yên tâm, đúng không?"

"Ngươi muốn cái gì? Một số việc nhỏ ta có thể làm chủ, việc lớn thì phải do Đông gia quyết định, nhưng hiện tại ngài ấy không có trong thành."

Ý tứ là, đừng có mà sư tử ngoạm.

Trương Tiểu Anh cười cười: "Rất đơn giản, chúng ta trao đổi là được. Ta chỉ muốn một cái nồi, một bộ xửng hấp, mười lăm bộ bát đũa. Ngoài ra, nhờ ngài tìm giúp ta một ít dược liệu, tiền thuốc ta sẽ trả, Liêu gia thấy thế nào?"

Cái nồi và đống bát đũa ở nhà họ Hứa, nàng thực sự không muốn chê bai thêm nữa.

Sắt là vật phẩm bị quan phủ quản chế, muốn mua lại nồi mới phải đợi tiệm rèn đánh, quá phiền phức.

"Vậy ta phải xem thứ ngươi đưa ra thế nào đã."

"Khi nào thì tiện cho ta vào hậu trù?"

Giờ này đang là giờ cơm, hậu trù đang bận rộn, lúc này mà đòi vào hậu trù thì e là sẽ bị Liêu quản sự đuổi cổ ra ngoài.

Dù sao thì chẳng có tửu lâu nào lại để người ngoài tùy tiện đến gần khu bếp núc cả.

"Vào hậu trù làm gì?"

"Đương nhiên là để Liêu gia xem thử món ăn ta nói thế nào."

"Ngươi tự mình làm?"

"Ừ, có thể để đại trù đứng bên cạnh quan sát."

Đáy mắt Liêu quản sự lóe lên tia tinh quái.

Trương Tiểu Anh giả vờ như không thấy.

"Được, nếu các ngươi có việc gì khác thì cứ đi làm trước đi, lát nữa hãy quay lại. Hoặc là ngồi dưới gốc cây đợi một chút, bên ngoài đã kín chỗ rồi, không còn cách nào khác."

"Lát nữa ta sẽ quay lại."

Trương Tiểu Anh vốn định giải quyết nhanh gọn việc này, không ngờ lại phải trì hoãn. Thôi thì nàng đi bốc thuốc cho Hứa Văn Phi trước vậy.

Nàng cũng không muốn hắn thật sự nằm liệt giường cả đời cần người hầu hạ.

"Ta phải đi làm việc khác, ngươi cứ đi tìm bạn bè ngươi trước đi, lát nữa đến đây đợi ta là được." Trương Tiểu Anh nói với Vương Nhân, sau đó từ trong túi tiền lấy ra mười văn đưa cho hắn: "Hiện giờ trên người ta cũng không có nhiều bạc vụn, mời ngươi ăn bát bún gạo trước vậy."

"Không cần không cần, ta tự có." Vương Nhân vội vàng từ chối.

Đùa à, hắn đang muốn ôm đùi tổ tông, hiện tại lấy tiền làm gì?

Trương Tiểu Anh nhét tiền vào tay hắn, rồi quay người đi thẳng.

Trương Tiểu Anh đi xem qua mấy tiệm thuốc, phát hiện có hai vị thuốc rất đắt, dù có dốc sạch gia sản cũng không mua đủ liều lượng cần dùng.

Nàng có chút bất lực.

Mà hai vị thuốc này cho dù trên núi có, cũng không thể dùng trực tiếp được.

Trương Tiểu Anh chợt nhớ ra mình từng cứu một cô gái bình thường ở mạt thế. Cô ta không có vật tư gì khác, bèn đưa rất nhiều vàng bạc châu báu làm thù lao. Nhưng vào thời điểm đó, những thứ này còn chẳng giá trị bằng một cây xúc xích, Trương Tiểu Anh nhận lấy rồi quẳng ra sau đầu.

Nàng lục lọi trong không gian một hồi, tìm thấy đống trang sức châu báu bị nàng vứt trong góc.

Trời đất, thế mà đa phần đều là ngọc thạch và trang sức vàng!

Trương Tiểu Anh có cảm giác hạnh phúc của kẻ một đêm chợt giàu.

Những thứ này ở thời đại này đáng giá hơn nhiều.

Nàng chọn một miếng ngọc bội hình tròn trông có vẻ bình thường. Tuy nàng không rành về ngọc thạch, nhưng cô gái kia từng nói với nàng, nếu đổi lại là thời thái bình, miếng ngọc này có thể làm vật truyền gia, chắc hẳn phẩm chất rất tốt.

Trương Tiểu Anh đã dạo quanh huyện thành một vòng. Trước tiên nàng ghé vào tiệm bạc xem giá cả các loại ngọc sức, sau đó mới đi đến tiệm cầm đồ lớn nhất.

Chưởng quầy thấy Trương Tiểu Anh chỉ là một nông phụ bình thường, thái độ không mấy nhiệt tình: "Muốn cầm cái gì?"

Trương Tiểu Anh lấy miếng ngọc bội kia ra: "Cái này cầm được bao nhiêu?"

Trương Tiểu Anh không bỏ qua sự thay đổi trong ánh mắt chưởng quầy ngay khoảnh khắc ông ta nhìn thấy miếng ngọc, dù ông ta khôi phục vẻ bình thường rất nhanh.

"Cầm sống hay cầm chớt ?" Chưởng quầy mân mê miếng ngọc, nhàn nhạt hỏi: "Cầm sống năm lượng, cầm chớt mười lượng."

Trương Tiểu Anh: "..."

Tiệm cầm đồ quả nhiên ăn người không nhả xương, đen tối đến cùng cực!

"Ấy, từ từ đã, đại tỷ, chúng ta thương lượng mà!" Chưởng quầy vội vàng giữ Trương Tiểu Anh lại: "Ta còn chưa nhìn kỹ nước ngọc thế nào, hay là để ta xem lại chút nữa?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc