Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Xuyên Thành Bà Bà Cực Phẩm, Ta Trở Thành Trụ Cột Cả Nhà Chương 24: Hắn Sẽ Sống Sót.

Cài Đặt

Chương 24: Hắn Sẽ Sống Sót.

Đó là một y quán.

Một phụ nhân bụng mang dạ chửa đang quỳ trước cửa, khổ sở cầu xin đại phu trong y quán cứu lấy nam nhân đang nằm bên cạnh nàng ta.

Toàn thân nam nhân kia đẫm máu, nhất là vết thương trên đầu trông vô cùng đáng sợ, hơi thở đã thoi thóp, gần đất xa trời.

"Vị đại tỷ này, ngươi vẫn nên tìm người khác cao tay hơn đi. Nam nhân của ngươi ta thực sự không cứu được, trễ nải nữa là không kịp đâu." Lão đại phu của y quán đứng trên bậc thềm, cũng không dám đưa tay đỡ phụ nhân kia, chỉ đành khuyên nàng ta rời đi.

"Nói nhảm với nàng ta nhiều thế làm gì, người này trông sắp chớt đến nơi rồi, lỡ như khiêng vào rồi ăn vạ y quán chúng ta thì sao? Theo ta thấy, cứ đuổi đi cho xong, tránh làm ảnh hưởng đến người khác khám bệnh." Gã sai vặt bên cạnh lại tỏ ra mất kiên nhẫn.

"Không được vô lễ." Đại phu quát gã sai vặt một tiếng, rồi quay sang nói: "Đại tỷ, ngươi đi đi, ta thật sự bất lực."

Vương Nhân thấy Trương Tiểu Anh không có phản ứng gì, bèn nhìn theo tầm mắt nàng, giọng điệu dửng dưng nói: "Đây là y quán tốt nhất huyện thành rồi nhưng khám bệnh cũng đắt đỏ lắm. Hai người kia nhìn là biết không có tiền, bọn họ chắc chắn sẽ không cứu đâu."

"Qua đó xem sao." Trương Tiểu Anh nhấc chân đi về phía y quán.

"Ê ê ê, tổ tông, không phải muốn đi bán nấm hương sao? Bọn họ sống hay chớt thì liên quan gì đến người..."

"Phụ nhân kia chịu kích động quá lớn dẫn đến xuất huyết, e là sắp chuyển dạ rồi."

Người ngoài đều đang xem náo nhiệt, duy chỉ có Trương Tiểu Anh chú ý tới vệt máu dưới thân phụ nhân kia.

Vương Nhân "A" một tiếng, nhất thời không phản ứng kịp, nhưng chân lại rất thành thật mà bước theo sau.

"Đi đi, ngươi còn đang mang thai, đứa nhỏ trong bụng quan trọng hơn, mau về đi thôi. Các ngươi đưa đến quá muộn, thứ cho lão phu bất lực." Đại phu xua tay, lại thở dài: "Lão phu nói thật lòng, không ai cứu được hắn đâu, đừng lãng phí thời gian nữa."

"Ta có thể cứu hắn!"

Trương Tiểu Anh bước ra khỏi đám đông. Nam nhân này chưa hẳn đã hết cách cứu chữa, còn việc vị đại phu kia thực sự y thuật có hạn hay chỉ đang thoái thác, nàng không muốn tìm hiểu sâu.

Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía Trương Tiểu Anh. Thấy nàng ăn mặc như một nông phụ quê mùa, ai nấy đều lộ vẻ không tin.

"Ngay cả Hoàng đại phu còn bảo không cứu được, đâu ra một nữ nhân ngu dốt dám mạnh miệng như thế!"

"Lúc nào cũng có mấy kẻ thích giả thần giả quỷ để nổi lèo, cũng không nhìn xem đây là chỗ nào. Một kẻ nhà quê cũng dám tự xưng cứu được mạng người?"

"Để ý đến mụ ta làm gì? Đợi người chớt rồi, xem người nhà họ tính sổ với mụ ta thế nào. Thứ ăn bánh bao máu người, chớt không được tử tế đâu!"

...

Trương Tiểu Anh phớt lờ những lời lẽ khinh thường xung quanh.

Nàng ngồi xổm xuống bên cạnh nam nhân kia, nhanh chóng kiểm tra thương thế một lượt, sau đó ngước nhìn vị đại phu: "Ta cứu hắn, nhưng có thể mượn địa điểm của y quán hay không?"

"Không được!" Đại phu chưa kịp nói gì, gã sai vặt đã cướp lời từ chối: "Ai biết các ngươi có phải đồng bọn hay không? Đến lúc người chớt lại đổ lên đầu y quán chúng ta thì sao? Ngươi muốn làm người tốt thì cứ việc, nhưng đừng hòng liên lụy đến chúng ta!"

Trương Tiểu Anh khẽ nhíu mày.

Hoàng đại phu bị Trương Tiểu Anh vả mặt trước đám đông, trong lòng rất không vui. Nhưng nhiều người đang nhìn như vậy, ông ta dù bất mãn cũng chỉ đành nhịn xuống, có điều...

"Ngươi biết dùng châm? Đó là thứ ngay cả ngự y cũng không dám tùy tiện sử dụng, lỡ châm sai huyệt, nhẹ thì tàn phế, nặng thì mất mạng. Vị đại tỷ này, đừng có nghe ngóng được chút gì đó rồi làm bừa!"

Hoàng đại phu nghiêm mặt nhìn chằm chằm Trương Tiểu Anh.

"Trời đất, mụ ta thật sự mong nam nhân kia chớt sao? Châm cứu chẳng phải chỉ có thần y trong truyền thuyết mới dùng thôi à? Mụ ta chỉ là một nông phụ nhà quê mà cũng dám?"

"Lần này có kịch hay để xem rồi, không biết sau khi nam nhân kia bị mụ ta châm chớt , mụ ta có bị bắt vào đại lao chém đầu không nữa?"

"Mụ ta rốt cuộc từ đâu chui ra vậy? Chẳng lẽ là kẻ điên, mắc chứng cuồng loạn?"

...

Trương Tiểu Anh nghe vậy thì hơi nhíu mày: Châm cứu ở thời đại này mới bắt đầu phát triển sao?

"Ngươi có hay không? Còn lề mề nữa thì ai cũng không cứu được hắn đâu!" Trương Tiểu Anh gắt lên.

"Ta đã khuyên ngươi rồi, còn cố chấp làm theo ý mình, xảy ra chuyện gì thì chỉ có thể tự trách bản thân ngươi thôi." Hoàng đại phu hừ lạnh một tiếng, rốt cuộc không nói nhảm nữa, rảo bước vào trong lấy ra bộ ngân châm duy nhất của y quán.

Trương Tiểu Anh lại yêu cầu một ngọn đèn để hơ kim tiệt trùng, sau đó hạ châm vừa nhanh vừa chuẩn.

Cái đầu vốn đang chảy máu ròng ròng, sau khi được châm kim liền ngưng chảy một cách thần kỳ.

Hoàng đại phu chấn động không thôi.

Ông ta từng thấy sư phụ mình thi châm, nhưng vẫn phải ngắm nghía thật kỹ mới dám hạ thủ, còn phụ nhân này lực đạo vừa phải, thủ pháp lại cực kỳ nhanh gọn.

Hoàng đại phu không còn dám coi thường Trương Tiểu Anh nữa.

Ông ta vội bước nhanh đến bên cạnh nàng, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào động tác của Trương Tiểu Anh, sợ chỉ cần lơ là một chút sẽ bỏ lỡ chi tiết quan trọng.

Kim châm vào huyệt vị chưa được bao lâu, nam nhân kia liền từ từ tỉnh lại sau cơn hôn mê.

"Mau, mau khiêng người vào trong, đại tỷ muốn sử dụng chỗ nào cũng được." Hoàng đại phu lập tức sai bảo mấy người đang khiêng nam nhân kia, còn chủ động tránh đường, ra hiệu cho họ tiến vào y quán.

Mấy người kia đều theo bản năng nhìn về phía Trương Tiểu Anh.

Trương Tiểu Anh gật đầu.

Vương Nhân đi đầu xông lên phía trước, nắm lấy hai bên cáng thương, còn thúc giục những người khác: "Nhanh lên, đừng lề mề làm lỡ việc."

Nam nhân được khiêng vào trong y quán.

"Đại tỷ, ngươi cần gì cứ việc mở miệng phân phó." Hoàng đại phu thay đổi hoàn toàn thái độ trước đó: "Y quán đều sẽ cung cấp đủ."

Trương Tiểu Anh cũng không khách khí với ông ta, liệt kê ra một loạt dược liệu và vật dụng cần thiết.

"Ngươi lại đây!"

Trương Tiểu Anh vẫy tay gọi thai phụ, bảo nàng ta nằm xuống giường ở gian phòng bên cạnh, đồng thời bảo Hoàng đại phu đi tìm một bà đỡ tới.

"Tìm bà đỡ?" Hoàng đại phu ngẩn người.

"Nàng ta sắp sinh rồi." Trương Tiểu Anh nói: "Ta cứu nam nhân của nàng ta, cần phải có người đỡ đẻ cho nàng ta, đây là đứa con đầu lòng."

"Sao ngươi biết?"

Hoàng đại phu và thai phụ đồng thanh hỏi.

"Ta biết nhìn, biết phán đoán."

Hoàng đại phu lúc này mới tin rằng hôm nay mình thực sự gặp được cao nhân. Nông phụ nhà quê này quả thực biết y thuật, hơn nữa trình độ còn cao hơn ông ta rất nhiều.

Ông ta lập tức gọi gã sai vặt, bảo hắn đi mời bà đỡ.

Cùng lúc đó, những thứ Trương Tiểu Anh cần cũng đã được chuẩn bị xong.

"Ngươi cứ yên tâm sinh con, nam nhân của ngươi sẽ sống sót." Trương Tiểu Anh nhẹ nhàng vỗ vai thai phụ.

Có lẽ kẻ mạnh trời sinh đã mang lại cảm giác an toàn cho người khác, tâm trạng lo âu của phụ nhân kia lập tức được xoa dịu, kỳ diệu thay lại trở nên bình tĩnh.

"Được, đa tạ thẩm tử." Nàng ta đỏ hoe mắt, nghẹn ngào nói.

"Đừng căng thẳng." Trương Tiểu Anh cười cười, sau đó đi sang gian phòng chỗ nam nhân kia nằm.

Hoàng đại phu cũng sán lại gần.

Trương Tiểu Anh liếc nhìn ông ta một cái, ông ta cười gượng gạo: "Ta xem có giúp được gì không."

"Vậy thì vào đi." Trương Tiểu Anh cũng không kiêng kỵ việc người khác nhìn thấy nàng xử lý ngoại thương thế nào.

Hoàng đại phu thở phào nhẹ nhõm.

Thật ra ông ta cũng thấy ngại, việc này chẳng khác nào học lỏm nghề, bình thường các đại phu đều không cho phép.

Trương Tiểu Anh đóng cửa lại, để Hoàng đại phu làm trợ thủ cho nàng.

Lần đầu tiên Hoàng đại phu được chứng kiến tốc độ xử lý ngoại thương nhanh đến mức hoa cả mắt như vậy.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc