“Còn nói là không có? Nhà nào có người làm nương lại chạy tới nhà nữ nhi đã xuất giá, mở miệng đòi năm lượng bạc? Trước kia nghe nói ngươi định đem nàng bán cho lão tài chủ làm thiếp, ta còn tưởng là người khác nói bậy. Nay xem ra chuyện này chắc chắn là thật, không phải do mình sinh ra nên chẳng biết đau lòng.”
“Chứ còn gì nữa? Trước kia một nhà ba người Đình Đình đều ở trên trấn, vậy mà chưa từng thấy nàng về nhà mẹ đẻ. E là có kẻ không vui, cho rằng người ta đến bám víu đấy thôi!”
“Con người vẫn nên sống cho đàng hoàng tử tế, nếu không chết rồi, còn chẳng biết cốt nhục của mình bị người ta đối đãi ra sao!”
“Ta không có…” Hoàng Xảo Tú trăm miệng khó cãi.
Nhưng chẳng ai chịu nghe ả giải thích.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


