"Đây là mùi tỏi và gừng giã nát trộn với giấm. Thông thường khi ngỗ tác khám nghiệm tử thi, sẽ dùng những thứ này xoa lên khăn để bịt kín mũi miệng, nhằm ngăn chặn thi độc và dịch bệnh lây lan, cho nên mùi vị mới khó ngửi như vậy." Trương Tiểu Anh lên tiếng giải thích.
Con người ai cũng có bệnh nghề nghiệp. Người ngoài có lẽ cảm thấy thứ mùi này thật khó chấp nhận, nhưng Lưu ngỗ tác đã ngửi quen rồi, đến mức về nhà cũng thích để cho căn phòng có thứ mùi này.
Trương Tiểu Anh thì thấy cũng bình thường. Dù sao thì môi trường sống trước kia của nàng, mùi vị còn kinh khủng hơn thế này nhiều.
Trong lúc nói chuyện, Trương Tiểu Anh đã bước vào phòng của Lưu ngỗ tác.
So với nhà chính, phòng của Lưu ngỗ tác còn tối tăm hơn, ngay cả cửa sổ cũng bị che kín bằng vải. Việc đầu tiên Trương Tiểu Anh làm khi bước vào phòng, chính là kéo tấm vải đó ra để ánh sáng lọt vào.
Lưu ngỗ tác nằm thiếp trên giường, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt xám ngoét. Nếu không phải lồng ngực vẫn còn hơi phập phồng, e là ai cũng tưởng bà ấy đã tắt thở.
Trương Tiểu Anh chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra Lưu ngỗ tác bị nhiễm phong hàn.
Trương Tiểu Anh đáp: "Cũng may là ngươi chạy đi tìm ta sớm, để chậm thêm chút nữa thì chỉ có nước chuẩn bị lo hậu sự thôi."
"Nghiêm trọng đến vậy sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)