Từ thị nói rất lâu, rất lâu.
Bà ta bị thương ở đầu, lại bị Triệu Xuân Bảo làm tổn thương quá sâu, nên tâm trí rối bời, lời lẽ lộn xộn trước sau bất nhất, trình tự thời gian cũng chẳng đâu vào đâu.
Nhưng điều đó cũng không ngăn được Trương Tiểu Anh xâu chuỗi những mảnh ghép ấy lại, phác họa ra một câu chuyện về một người phụ nữ góa bụa từ khi còn trẻ, một tay nuôi nấng bầy con khôn lớn, hoàn cảnh cũng chẳng khác nguyên chủ là bao.
Gác lại những hành vi ngang ngược khó ưa của Từ thị, trên cương vị một người mẹ, bà ta thực chất cũng đáng được tôn trọng. Trên thế gian này, thứ có thể vô tư tận hiến nhất, cũng chỉ có tình mẫu tử mà thôi.
Trương Tiểu Anh vẫn giữ im lặng, sắm vai một người lắng nghe. Đợi đến lúc Từ thị nói đến mệt lả rồi thiếp đi, nàng mới đứng dậy rời khỏi phòng. Nàng dặn dò con dâu lớn của Từ thị chăm sóc bà ta, dặn dò thêm vài điều cần lưu ý rồi mới trở về nhà.
Ba người lục lọi nửa ngày trong đống đổ nát, nhưng chẳng tìm thấy bất kỳ dấu vết đánh nhau nào, chứ đừng nói đến vết máu hay thứ gì tương tự.
Mấy người Úc Dương bèn tìm Hứa Vân Phi để tra hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)