Nàng tiếp tục bước tới, toàn bộ sức nặng cơ thể ngả dần về phía hắn. Nàng nắm lấy một bàn tay của hắn đặt lên bụng dưới của mình.
"Trước kia ngươi luôn thích nói, giá như ở đây có đứa con của chúng ta thì tốt biết mấy."
Có mái tóc trắng cản trở, Sở Hòa không nhìn thấy mặt hắn, tự nhiên cũng không thể biết vở kịch mình đang diễn rốt cuộc là thành công hay thất bại.
Nàng phải nhìn thấy khuôn mặt hắn.
Sở Hòa đánh bạo, một mặt tỏ ra dịu dàng thắm thiết, mặt khác lại cẩn thận đưa tay lên vén mớ tóc xòa trên mặt hắn ra.
"Bao nhiêu dây dưa giữa chúng ta ngày trước, không thể chỉ vì ngươi mất đi ký ức mà tan biến như mây khói quá khứ được, có phải không?"
Khoảnh khắc những sợi tóc lòa xòa trên mặt hắn được gạt ra, khuôn mặt tái nhợt của thiếu niên phơi bày dưới ánh sáng nhạt.
Mắt đỏ da tuyết, hàng mày thanh tú, dung mạo mỹ lệ tựa như một con búp bê được chạm khắc tinh xảo.
Lúc trước nàng còn cảm thấy bộ dạng hắn tựa như ác quỷ, thế nhưng giờ khắc này, lại thấy hắn giống như sơn quỷ trong những câu chuyện dân gian. Khoác lên mình lớp da tuyệt mĩ, chuyên dụ dỗ những kẻ tâm trí không vững vàng rơi vào bẫy rập.
Bất tri bất giác, khi cơ thể Sở Hòa rướn tới trước, hắn chỉ đành chống người lùi về phía sau.
Hóa ra không hề lạnh lẽo âm u như hơi thở của hắn, ngược lại còn rất mềm mại, xúc cảm cũng không tồi.
"Bịch" một tiếng, Sở Hòa bị một lực đẩy mạnh ngã lăn ra chiếc giường đá lạnh lẽo. Khi nàng ngẩng đầu lên nhìn, thiếu niên áo đỏ tóc bạc đã lùi ra tận cửa hang.
"Tên người Trung Nguyên ngu ngốc kia, đừng tưởng ta sẽ dễ dàng tin ngươi!"
Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng hắn đã biến mất.
Sở Hòa chậm chạp ngồi dậy, xoa xoa cằm rồi thong thả thốt lên một tiếng "A", "Mắc cỡ rồi kìa."
Bên ngoài hang động.
Thiếu niên ngồi xổm xuống, dán lưng vào vách đá. Hắn ôm chặt lấy thân mình, dưới mái tóc dài, một đôi mắt hiện rõ sự hoảng loạn tột độ.
Người đời đều biết, trên người dược nhân toàn là kịch độc, cho nên không một ai dám đến gần dược nhân.
Nhưng người phụ nữ đến từ Trung Nguyên kia không chỉ ôm hắn, mà còn sờ soạng hắn.
"Tê tê ——"
Tiểu thanh xà xuất hiện trên đầu vai chủ nhân, cái đầu nhỏ nhìn chằm chằm về hướng chủ nhân, như thể đang hỏi hắn bị làm sao vậy.
A Cửu vồ lấy thân rắn, bàn tay vô thức siết lại, thân rắn dài ngoằng tàn nhẫn bị thắt thành một cái nút chết.
"Tiểu Thanh, nàng ấy hình như... hình như thật sự là thê tử của ta. Phải làm sao bây giờ, bộ dạng của nàng ấy vừa rồi, dường như muốn ăn tươi nuốt sống ta vậy."
Tiểu thanh xà trợn trắng mắt.
—— Chuyện của nhân loại các người, ta làm sao biết phải làm gì bây giờ!
Ở thế giới ngầm không thấy ánh mặt trời này, thời gian dường như cũng mất đi ý nghĩa.
A Cửu thỉnh thoảng sẽ quay lại hang đá, ném cho Sở Hòa một ít đồ ăn thoạt nhìn giống như đi cướp đoạt được, không lâu sau hắn lại biến mất tăm.
Ra khỏi hang đá, bên ngoài là một mảnh tối tăm mù mịt.
Sở Hòa lờ mờ có cảm giác, bản thân phảng phất như biến thành thú cưng do hắn nuôi dưỡng. Chỉ khi nào nàng sắp chết đói, hắn mới xuất hiện ném cho chút thức ăn.
Những lúc A Cửu không có ở đây, Sở Hòa cũng từng quan sát vũng nước nhỏ kia. Nàng không chắc bên dưới có đường nước nối ra bên ngoài hay không, mà cho dù có, phỏng chừng nàng cũng chẳng thể nín thở được lâu đến vậy.
Nàng đành tạm thời từ bỏ ý định mạo hiểm này.
Sở Hòa chịu không nổi bộ dạng bẩn thỉu của mình, miễn cưỡng rửa sạch mặt mũi. Không lâu sau, nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu lên liền thấy bóng người nhuốm máu kia một lần nữa xuất hiện ở cửa hang.
Trên người A Cửu lại đang rỏ máu, không phân biệt được là máu của hắn hay của người khác.
Hắn từng bước tiến về phía nàng, giơ tay ném một thứ đến trước mặt nàng.
Sở Hòa nhặt gói giấy dầu dính máu lên mở ra xem, vẫn giống hệt trước kia, là hai cái bánh bao.
Nàng bặm môi, mấy ngày gần đây toàn ăn bánh bao chay, nàng cảm thấy mình nhìn thấy bánh bao là muốn nôn rồi.
Vẫn như mọi khi, A Cửu chẳng nói chẳng rằng, quay đầu rời đi luôn.
Sở Hòa cẩn thận tránh đi những vệt máu trên giấy, cắn một miếng bánh bao, ăn nhạt nhẽo vô vị, nhưng vì muốn sống sót nên không thể không nuốt xuống.
Ngay sau đó, nàng nghe thấy một tiếng "bịch" ngã xuống đất.
Sở Hòa bước nhanh ra cửa hang, những con bọ phát sáng màu xanh lam cũng bay theo, mang đến ánh sáng cho nàng.
Thiếu niên áo máu tóc bạc ngã gục trước cửa hang, lồng ngực phập phồng kịch liệt.
"A Cửu, ngươi sao vậy?"
Sở Hòa chạy tới ngồi xổm xuống, quan sát tình trạng của hắn.
A Cửu ý thức mơ hồ, hơi thở dồn dập, thân hình gầy gò càng lộ rõ vẻ yếu ớt.
Sở Hòa sờ lên tay hắn, cảm nhận được một mảnh ươn ướt ấm nóng. Vạch cổ áo hắn ra xem, thình lình đập vào mắt là một lỗ thủng đầy máu, đang không ngừng rỉ máu đỏ tươi.
Hắn bị thương rồi!
Có lẽ mùi máu tươi đã gây ra sự xao động, trong những hang đá xung quanh, từng đôi mắt đỏ ngòm hiện lên, tựa như những con thú đói khát, chực chờ nuốt chửng con mồi không còn khả năng phản kháng.
Sở Hòa không dám nán lại thêm, dốc sức kéo thân hình nặng nề của A Cửu trở vào trong hang, lại khó nhọc đặt hắn lên giường đá.
Gạt đi những lọn tóc dài, trên khuôn mặt không chút huyết sắc của thiếu niên rịn ra một lớp mồ hôi lạnh vì đau đớn, hai hàng lông mày nhíu chặt. Nếu không phải ngực hắn vẫn đang phập phồng hô hấp, rất khó khiến người ta tin rằng hắn không phải là một cái xác chết.
Sở Hòa lại đưa tay cởi y phục của hắn.
Một con thanh xà nhỏ bò ra, nhe cặp nanh độc nguy hiểm về phía nàng.
Sở Hòa vội vàng rụt tay lại, nói: "Ta muốn giúp hắn xử lý vết thương, không có ác ý."
Tiểu thanh xà nhìn chằm chằm nàng một lúc, có lẽ phát hiện nàng không nói dối nên liền bò từ trên người thiếu niên xuống, cuộn mình trên giường đá, nhưng vẫn như hổ rình mồi nhìn Sở Hòa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)