Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nguyên chủ đường đường là một nam nhân, lại để cho con mình đi lao động lấy tiền, không làm liền đánh tụi nhỏ?.
Đây có phải là con người không?
Có đạo lý nào như vậy?
Giản Thành Hi hít sâu một hơi, nhẹ giọng an ủi nói: "Không có việc gì Toái Toái, anh... ba ba không có ý định đánh con, chỉ là chúng ta muốn cứu anh con thì cần có tiền, con có biết bình thường ba để tiền ở đâu không?"
Toái Toái tựa hồ đang nghiêm túc phân biệt những gì Giản Thành Hi nói có thật hay không.
Nhưng dù sao bé cũng còn nhỏ, làm sao có thể dễ dàng phân biệt rõ ràng lời nói thật giả của người trưởng thành, cuối cùng chỉ có thể nói: "Đặt ở trong ngăn kéo bên kia."
Giản Thành Hi dấy lên hy vọng, vội vàng hỏi: "Thật sao, vậy tại sao ta không thấy? "
【Vốn là còn một ít nhưng hôm qua bị nguyên chủ tiêu đến một đồng cũng không còn.】
Cả người Giản Thành Hi đều cứng đờ, tay cậu vịn tủ có chút run rẩy, trong lòng nóng như lửa đốt, tức giận với nguyên chủ trong nháy mắt đạt tới đỉnh điểm: "Đứa nhỏ bị hắn nuôi thành bộ dáng này, hắn lấy tiền tiêu vào chỗ nào!”
【 Tiền bị hắn cầm đi mua tín vật cho tình nhân rồi.】
Cằm Giản Thành Hi thiếu chút nữa rớt xuống, cậu không dám tin: "Cái, cái gì? tình nhân? ”
【 Chồng của nguyên chủ từ ba năm trước đã rời nhà gia nhập quân đội, lúc đi để lại một khoản tiền không nhỏ cho nguyên chủ, ít nhất có thể để hắn mấy chục năm sau không cần lo lắng sinh hoạt, nhưng hắn tiêu xài vô độ, hôm qua vì có thể cùng tình nhân bỏ trốn, lại đem số tiền cuối cùng còn lại đi mua ngọc bội rồi. 】
Giản Thành Hi theo bản năng mắng chửi thành tiếng: "Hắn quả thực không phải là người mà, hắn mà chạy thì mấy đứa nhỏ phải làm sao?"
Hệ thống không nói gì nữa.
Gián Thành Hi nhìn bé trai năm bất tỉnh trên giường cách đó không xa, thân hình nho nhỏ gầy yếu như có thể bị gió thổi tan bất cứ lúc nào, bé gái cũng là đang ở độ tuổi nên được người nhà nâng niu trong lòng bàn tay, hiện giờ trên người dính đầy bùn đất, con cái đều đã thành như vậy, mà nguyên thân lại muốn cùng tình nhân bỏ trốn!!
Giản Thành Hi hỏi hệ thống: "Mi có biết nơi hắn ta cất ngọc bích?" "
【 Rất tiếc, hệ thống không có quyền nói.】
Giản Thành Hi lần nữa nghẹn lại, cậu dường như đang tức giận với ai đó hoặc là với chính mình, hung hăng đập vào tủ một cái.
"Coong."
Một thanh âm thanh thúy vang lên.
Giản Thành Hi sửng sốt, bước đi tới phía sau tủ, quả nhiên liền nhìn thấy phía sau tủ rơi xuống một miếng ngọc bích được dùng vải bọc lại, thật sự là nãy giờ tìm qua lại cả trăm lần cũng không thấy, đến cuối cùng lại lấy được không tốn chút sức nào.
Phía sau truyền đến giọng nói yếu đuối của bé gái: “ Ba?”
Giản Thành Hi đứng dậy, nói: "Ba đã tìm thấy tiền rồi, chúng ta mau đưa anh con đến bác sĩ thôi.”
Đôi mắt của bé gái sáng rực, lóe lên tia hy vọng, ba thực sự không lừa dối mình.
Giản Thành Hi đi đến bên giường đá, cõng cậu bé lên: "Toái Toái, con dẫn đường được không?" "
Cô bé gật đầu, nói: "Vâng! "
Từ cửa chính của căn nhà này đi ra ngoài, Giản Thành Hi mới càng có thể thấy rõ thế giới này, nhà của bọn họ thế mà lại ở trên cây, phòng ốc ở thế giới này đều là túp lều tương đối thấp, màu sắc sặc sỡ như nấm. Hai bên đường đều là các loại cây cối kỳ lạ phát ra ánh sáng, khắp nơi đều là một màu xanh mơn mởn. Nếu như bây giờ là buổi tối thì có chút dọa người.
Cuối cùng, sau khi đi bộ một qua một con phố, họ dừng lại ở phía trước của một cơ sở y tế.
Cửa đang đóng.
Thân hình nhỏ bé của Toái Toái nhào tới vừa gõ cửa vừa khóc: “Bác sĩ, bác sĩ ơi, mở cửa. "
Không có động tĩnh trong phòng.
Giản Thành Hi nói: “ Toái Toái, con đứng sang bên cạnh đi!”
Bé gái không hiểu vì sao nhưng ba đã nói, bé vẫn ngoan ngoãn lui sang một bên.
Giản Thành Hi hít sâu một hơi, lớn giọng la to: "Bác sĩ có ở đây không, mạng người quan trọng, mau mau mở cửa!”
Cả ngôi nhà im ắng trong một khoảng thời gian khá lâu.
Mãi sau, cửa được người mở ra, bên trong đi ra một người phụ nữ mặc áo trắng, trong tay cô còn cầm cây gậy: "Giản Thành Hi cậu muốn chết phải không, tôi đã nói chỗ này của tôi không có cho vay, cậu còn dám đến!”
Giản Thành Hi không cho cô có bất kỳ cơ hội phản ứng nào, trực tiếp chen đi vào qua khe cửa và nói: "Đứa nhỏ bị gãy chân, mau kiểm tra đi!"
Bác sĩ ngẩn người.
Cô thế mà thấy được sự quan tâm dành cho đứa nhỏ trên mặt của Giản Thành Hi?
Thật hay giả, cô đang nằm mơ phải không?!
Giản Thành Hi đi vào phòng khám, cẩn thận đặt đứa bé lên giường, sau đó cầm ngọc bích đưa cho bác sĩ, nói: "Cái này có đủ tiền thuốc men không?"
Bác sĩ cầm lấy miếng ngọc trong tay cậu, lật đi lật lại dưới ánh mặt trời, xác định là hàng thật rồi mới nói: "Đủ thì đủ, có điều cậu chắc chưa, cũng đừng đến lúc đó lại một hai đòi ngược lại?”
Giản Thành Hi nhìn về phía bé gái còn đang khóc xụt xịt ở cửa, gật gật đầu nói: "Chắc rồi. "
Bác sĩ lập tức cất miếng ngọc đi: "Thành giao.
Thu tiền thuốc xong, bác sĩ cũng không làm khó người nữa, sau khi treo biển hiệu ghi 'đang khám bệnh” ở cửa, cô đi tới trước giường bệnh bắt đầu kiểm tra tình trạng vết thương cho cậu bé đang hôn mê, vừa cởi vải quần ra, liền hít sâu một hơi.
Giản Thành Hi lau mồ hôi trên trán: "Có ổn không?”
Bác sĩ thở dài bất đắc dĩ: "Nói đơn giản là, vết thương này để thêm hai ngày nữa, chân này liền bị phế rồi. "
Giản Thành Hi nhìn đứa bé trên giường, trong lòng cậu cũng không dễ chịu, vội vàng nói: "Vậy bây giờ còn kịp không? "
Tôi sẽ cố gắng hết sức” Bác sĩ xoay người bắt đầu nhanh nhẹn xử lý vết thương cho bé trai, lại nói: "Cô bé nhà anh, tôi thấy cũng ngã không nhẹ, cậu đưa bé ra phía sau, tôi bảo trợ lý kiểm tra cho bé một chút. "
Giản Thành Hi lập tức nắm bàn tay của Toái Toái nói: "Vậy... làm phiền rồi. "
Bác sĩ trông như thể vừa nhìn thấy ma vậy.
Giản Thành Hi nói với cô bé: “ Toái Toái, con đi kiểm tra với bác sĩ đi."
Bé gái khóc sưng mắt, quần áo rách rưới lấm lem bùn đất, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy tay Giang Thừa Hi, nhỏ giọng nói: “Con không đi.”
Giản Thành Hi sửng sốt: "Vì sao?"
Chẳng lẽ đây chính là sự nổi loạn và tùy hứng của đứa nhỏ sao?
Cậu cho tới bây giờ cũng không có kinh nghiệm chăm sóc con nít, đang nghĩ có nên dỗ dành một chút hay không.
Giọng nói Toái Toái mang theo chút nghẹn ngào: “Con sợ đi xong sẽ không gặp được ba nữa!”
Tim Giản Thành Hi đau xót, cậu vội vàng an ủi vỗ vỗ lưng cô bé: "Không, làm sao có thể chứ, baba làm sao có thể làm chuyện như vậy. "
Bác sĩ cười khẩy ở phía sau.
Giản Thành Hi nghi hoặc quay đầu lại nhìn cô.
"Lần trước cậu mang theo hai đứa nhỏ này đi mua đồ ăn, kết quả tiền không đủ, cậu nói để hai đứa nhỏ ở lại, cậu bảo sẽ nghĩ biện pháp lấy tiền thế mà cậu đi cả buổi chiều cũng không trở về." Bác sĩ vừa cầm dao xử lý vết thương, vừa chậm rãi nói, "Toàn bộ người trong thành đều biết hết. "
"..."
Nguyên chủ, anh vẫn là người sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







