“Anh Trần, mọi người chuẩn bị đi đâu thế?” Triệu Huy gảy vang chuông xe đạp, chống chân trái xuống đất, dừng lại bên cạnh hai người Trần Tiền Tiến.
“Tiểu Triệu à. Lục Nhi đỗ đại học rồi, anh đang đưa nó đến bưu cục xã để gọi điện thoại báo tin vui cho Kiến Quân đây.” Trần Tiền Tiến vui vẻ ra mặt nói. Trần Vãn cũng gọi một tiếng “Triệu ca”.
“Trần Vãn đỗ đại học rồi à? Chúc mừng, chúc mừng.” Triệu Huy ngạc nhiên, “Đi bưu cục phiền phức lắm. Đi, lên đồn công an chỗ tôi mà gọi.”
Hiện giờ thông tin chưa phát triển, chỉ có đơn vị mới có điện thoại. Viết thư vẫn là cách liên lạc chủ yếu, gặp chuyện quan trọng hoặc khẩn cấp thì mới gửi điện báo.
Khoảng cách ngắn trong thành phố thì không sao, nhưng Trần Tiền Tiến muốn gọi điện đường dài. Phải qua từng tầng bật, gọi điện đường dài ở bưu cục lại phải xếp hàng. Nếu không may mắn có thể mất một hai tiếng đồng hồ.
Triệu Huy không học hành mấy năm, biết rất ít về Đại học Tài chính Nam Kinh, nhưng không hề ảnh hưởng đến việc anh khen Trần Vãn giỏi giang. Anh hiểu rõ thi đại học khó thế nào, dùng cụm từ “ngàn quân vạn mã qua cầu độc mộc” để hình dung cũng không ngoa một chút nào.
Vừa nói chuyện, ba người đã đến đồn công an. Trương Thành hôm nay đang trực, thấy họ thì ngạc nhiên đứng dậy khỏi ghế.
“Trần Vãn đỗ đại học rồi, tôi đưa họ vào trong dùng điện thoại báo tin vui cho trung đoàn trưởng.” Triệu Huy không nói chi tiết với Trương Thành, dẫn họ đi tiếp vào trong.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
