Hứa Không Sơn đợi khoảng một tuần mới tìm Hồ Lập Vĩ để tránh làm phiền anh ta dưỡng thương.
Trên người Hồ Lập Vĩ tỏa ra mùi thuốc rượu xoa bóp. Trên cánh tay anh ta vẫn còn vài vết bầm tím. Anh ta không nhìn thấy phía sau lưng mình thế nào, nhưng chỉ cần nghe thấy tiếng hít hà của Dư Bình An mỗi khi bôi thuốc lên lưng là đủ biết tình hình chắc chắn không hề tốt.
"Anh Hứa, cậu đã suy nghĩ xong chưa?" Việc Hứa Không Sơn đến đây đã là một câu trả lời. Vì vậy, tuy là câu hỏi, Hồ Lập Vĩ lại dùng giọng điệu khẳng định.
"Tôi đồng ý theo anh Hồ làm ăn." Hứa Không Sơn trả lời dứt khoát, đồng thời nói ra những khúc mắc của mình.
Hứa Không Sơn dùng giấy và bút của Hồ Lập Vĩ để viết địa chỉ. Chữ viết của anh gọn gàng, giữa các nét chữ toát lên một cảm giác mạnh mẽ. Hồ Lập Vĩ khen chữ đẹp.
Hứa Không Sơn nở nụ cười tự hào. Tất cả là nhờ Trần Vãn đã dạy anh rất tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

