Đứa nhỏ đã say giấc nồng, đầu Bành An Giai vừa chạm gối đã ngủ tít. Hai chị em họ Trần khẽ ghé tai nhau nói chuyện đêm khuya, cảm thán về sự trưởng thành của cậu em út Trần Vãn.
Chị năm cũng cười tít mắt, rồi thở dài cảm khái, “Thoáng cái nó đã lớn chừng này rồi.”
“Chẳng phải sao, em không biết đâu, lúc Lục nhi bảo muốn may quần áo cho chị, chị vui biết nhường nào.” Chị hai nghiêng người, “Em nói xem, không biết nó sẽ may cho chúng ta kiểu gì nhỉ?”
“Cái này thì em chịu, nhưng chắc chắn là rất đẹp rồi.” Chị năm cũng vô cùng háo hức, “Em cảm thấy Lục nhi may còn thời trang hơn cả ở cửa hàng bách hóa ấy chứ.”
Nói chuyện quần áo xong, hai chị em lại chuyển chủ đề sang sức khỏe của Trần Vãn. Chị hai định bụng lúc đưa vé vải sẽ tiện thể đưa thêm một ít đương quy và nhân sâm lát để bồi bổ khí huyết cho cậu ấy.
“Em thấy cổ tay Lục nhi sợ là còn chưa bằng cổ tay của đại tẩu nhà mình nữa.” Chị năm thở hắt ra, “Thôi thì cũng may tinh thần nó xem ra đã tốt hơn trước rất nhiều rồi. Hồi ấy nghe tin nó thi đại học không tốt, em suýt nữa sợ chết ngất.”
Trần Vãn trước kia mọi thứ đều tốt, chỉ có điều cậu quá coi trọng thành tích học tập. Mỗi lần thi không tốt, cậu lại tự giận bản thân cả nửa ngày trời. Trường hợp thi đại học quan trọng như vậy, chị năm sợ cậu nghĩ quẩn.
“Lục nhi tuy mặt mũi hiền lành, nhưng tính khí bên trong rất mạnh mẽ. Thân thể nó không tốt, không thể so với người khác được, cho nên mới dốc sức vào chuyện học hành. Giờ có thể san sẻ một phần tâm tư sang làm quần áo cũng tốt, tránh lại cứ kìm nén trong lòng mà sinh bệnh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)