“Cái áo Trần Lộ nhà bà mặc là bà làm à?” Chị Phương vừa nói vừa vào nhà chính ngồi. Trần Vãn đã nhanh chân về phòng ngủ trước để nhường không gian cho họ trò chuyện.
“Nào, ăn lạc rang này, tôi mới rang.” Chu Mai mời. Nghe câu hỏi của chị Phương, cô có chút ngạc nhiên: “Tôi còn chưa làm áo mớincho Lộ Lộ mà?”
“Ôi trời, Trần Lộ hôm qua mặc cái áo đó đến tìm Tuệ Tuệ, không phải bà làm à?” Tuệ Tuệ và nhà bà ở cùng một sân. Hôm qua hai đứa bé chơi với nhau, bà cũng có mặt. Áo là mới hay cũ, bà nhìn là biết.
“À, không phải tôi làm đâu.” Chu Mai đặt đĩa đậu phộng lên ghế. “Cái áo đó không phải tôi làm, là chú út của Lộ Lộ làm đấy.”
Chu Mai từ khi mua máy may, ngoài lần khâu vá cho mấy người hàng xóm tò mò xem, đến nay chưa hề chạm vào, đừng nói là làm quần áo. Chắc là Trần Lộ nói không rõ, khiến chị Phương hiểu lầm.
“Trần Vãn làm á?” Chị Phương rõ ràng không tin. Trần Vãn học giỏi, thông minh thì chị biết, nhưng biết làm quần áo thì chưa từng nghe.
Đinh Xuân Diễm nghiêng người lại gần, cẩn thận xem từng đường may và chiếc cúc trên áo. “Áo này đẹp thật đấy!”
Nụ cười trên mặt Chu Mai càng sâu: “Quần áo mới năm nay của nhà tôi đều là Trần Vãn làm, khiến ba đứa nhỏ vui muốn ch*t.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
