Nhìn phản ứng của Hà Hưng Vượng, có vẻ ông ta không trực tiếp tham gia vào vụ này. Dưới sự thuyết phục của Hứa Không Sơn, Hoàng Kiến Nghiệp đã không kể chuyện phanh xe cho người thứ ba. Họ lên xe một cách bình thản. Bất kể kẻ ra tay là ai, nếu họ trở về an toàn, đối phương chắc chắn sẽ ra tay lần nữa.
Đông có lạnh, hạ có nóng. Hứa Không Sơn cầm khăn lau mồ hôi trên mặt. Hoàng Kiến Nghiệp ở ghế phụ phe phẩy quạt mo, quạt gió nóng từ phải sang trái. Dù hiệu quả không cao, nhưng có còn hơn không.
Hứa Không Sơn vẫn còn tỉnh táo, nhưng anh vẫn bật đèn hậu ra hiệu cho xe phía sau dừng lại. Trời nóng dễ gây mệt mỏi là một chuyện, chuyện khác là ánh nắng quá chói mắt. Nhìn mặt đường lâu sẽ gây lóa mắt, thay vì mạo hiểm chạy tiếp, chi bằng dừng lại nghỉ ngơi một lát.
Tất cả xe tải đỗ thành một hàng dọc lề đường. Các tài xế tránh trong bóng râm của xe để hóng mát, tiện thể lấy lương khô ra lấp đầy bụng. Một nhóm người ủ rũ. Tiếng ve sầu trên cây kêu lên tiếng lòng của họ: "Nóng quá, nóng quá."
Thịt bò khô Hứa Không Sơn ăn làm nóng người, trong miệng nổi lên vết rộp nhỏ, đau nhói từng chút một. Anh nhai được một lúc, rồi đổi bánh quy sang bên còn lại.
Bánh quy giòn tan, thơm ngon cũng là do Mạnh Hải gửi. Vì đóng gói không kỹ nên khi đến tay Hứa Không Sơn đã vỡ gần hết. Vụn bánh quy vàng óng trải đầy đáy túi giấy dầu. Hứa Không Sơn ngửa đầu, dốc toàn bộ vào miệng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

