Trần Vãn lấy tiền, tiện thể mua đồ dinh dưỡng đến thăm mẹ Chu Văn. Tinh thần của bà rất tốt, mặc một bộ quần áo cũ nhưng sạch sẽ, trông mập hơn so với lần đầu gặp trên tàu hỏa năm ngoái. Bà cười hì hì, trên mặt không chút buồn phiền.
Bà nhiệt tình mời Trần Vãn vào phòng ngồi, vì vấn đề về mắt, khi nói chuyện, bà thường nghiêng người theo thói quen: “Là ta đã làm liên lụy A Văn…”
“Mẹ!” Chu Văn không muốn nghe mẹ nói những lời như vậy. “Con đã xin nghỉ học rồi, ngày mai chúng ta sẽ đến bệnh viện.”
Trần Vãn đã cho Chu Văn vay một nghìn tệ. Ngoài tiền phẫu thuật, Chu Văn sẽ cần thêm tiền cho những chi phí phát sinh khác. Có tiền dư dả một chút, Chu Văn cũng có thể yên tâm chăm sóc người bệnh.
“Cảm ơn cậu.” Tám trăm sáu mươi ba tệ, là khoảng còn thiếu sau khi Chu Văn đã vét cạn mọi thứ. Cậu ta trịnh trọng nhận lấy tiền. “Tớ nhất định sẽ trả lại cho cậu sớm nhất có thể.”
Cuộc phẫu thuật diễn ra rất thuận lợi. Khi lớp băng gạc quấn quanh mắt được tháo ra, phạm vi ánh sáng dần dần mở rộng. Khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt Chu Văn, nước mắt bà lập tức tuôn rơi.
Chu Văn cũng đỏ hoe mắt, cậu ta đưa tay lau nước mắt cho mẹ: “Mẹ thấy con không?”
“Thấy, thấy rồi! Gầy đi rồi.” Mẹ Chu cố nén nước mắt gật đầu. Bác sĩ đã dặn dò, hiện tại vẫn đang trong thời gian dưỡng bệnh, không được dùng mắt quá nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
