Trần Dũng Phi buồn ngủ quá, thế nên sau bữa trưa, Trần Vãn liền đưa cậu ấy về căn nhà nhỏ để ngủ bù.
“Con ngủ phòng này nhé.” Trần Vãn sắp xếp Trần Dũng Phi vào phòng ngủ nhỏ. “Nếu lạnh thì trong tủ có chăn, con nhớ tự lấy thêm.”
Trần Dũng Phi mí mắt rũ xuống, cậu ta đã quen với việc Trần Vãn dùng giọng điệu của người lớn nói chuyện với mình. Rõ ràng mới một năm trước, Trần Vãn còn là người được cậu ta chăm sóc.
Hành lý vứt bừa trên sàn, Trần Dũng Phi xốc chăn lên và nằm vật ra giường. Trần Vãn định nói gì đó nhưng lại thôi, dù sao chiếc giường này cậu và Hứa Không Sơn cũng không mấy khi ngủ, qua Tết rồi về thay ga trải giường là được.
Chẳng ai phản đối chuyện này, bản lĩnh và sự nỗ lực của Hứa Không Sơn mọi người đều thấy rõ, bốn mươi đồng này, anh hoàn toàn xứng đáng.
“Coi chừng mắt đấy.” Hứa Không Sơn giúp Trần Vãn bật đèn, căn phòng tối bớp chốc trở nên sáng bừng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

