Trần Vãn lân la làm trò nghịch ngợm trên mu bàn tay Hứa Không Sơn, qua lớp tay áo. Cảm giác ngứa ngáy, tê tê dại dại khiến yết hầu Hứa Không Sơn vô thức nuốt nước bọt. Anh nắm chặt ngón tay Trần Vãn, nhẹ nhàng bóp hai cái: "Mọi việc thuận lợi chứ?"
"Đương nhiên." Trần Vãn im lặng một lúc rồi hắng giọng. "Bây giờ anh có thể gọi em là cố vấn Trần."
"Có ngọt không?" Hứa Không Sơn buông Trần Vãn ra, chống tay lên trán cậu, không kìm được hôn một cái.
"Sơn ca, anh học hư rồi." Đôi mắt Trần Vãn long lanh nước, nhỏ giọng tố cáo Hứa Không Sơn. Trước đây anh hôn cậu, nhưng không bao giờ nói những lời như vậy.
Hứa Không Sơn tỏ vẻ vô tội. Anh học được từ những người trong đội. Cái này gọi là gì nhỉ. “thượng bất chính, hạ tắc loạn" phải không?
Trần Vãn thả lỏng toàn thân, bám chặt lấy Hứa Không Sơn như không có xương: "Râu ria đâm người."
"Anh cạo ngay." Hứa Không Sơn một tay giữ lấy đùi Trần Vãn, bế cậu lên. "Gầy rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

