Bản chất đặc thù của "Vụ Sơn Luyến" khiến giám đốc studio phải chịu trách nhiệm trước Bộ Văn Hóa. Nếu không làm tốt, tất cả mọi người sẽ bị liên lụy. Đó là lý do họ thận trọng đến vậy.
Các thành viên tham gia cuộc họp lần lượt có mặt. Về chức vụ, không ai thấp hơn Phùng đạo. Thân phận sinh viên của Trần Vãn bỗng trở thành một điểm trừ. Lập tức có người phản đối, cho rằng Trần Vãn không xuất thân chính quy nên không thể đảm đương trọng trách này.
"Nếu cậu ấy xuất thân chính quy thì đã không đứng ở đây rồi. Mỗi năm có bao nhiêu người tốt nghiệp học viện dệt may?" Giọng Phùng đạo có vẻ không vui. Người kia nhận ra mình đã lỡ lời, sắc mặt có chút khó coi. Giám đốc biết hai người không hợp nhau nên đứng ra giảng hòa.
"Những chuyện khác chúng ta nói sau. Tiểu Vương!" Giám đốc hô to ra ngoài cửa.
Vương Lượng đáp lời rồi bước vào. Trần Vãn nhìn thấy trên tay anh ta ôm một chồng vải vóc sặc sỡ, phía sau có hai người đang khiêng máy may. Đây chính là bài kiểm tra đã được sắp xếp cho Trần Vãn.
"Giám đốc..." Phùng đạo nhíu mày. Mỗi người ba bộ, cho dù Trần Vãn chỉ làm váy liền cho nữ chính, tổng cộng cũng là sáu bộ. Đây không phải là làm khó người ta sao?
"Được ạ." Câu trả lời của Trần Vãn ngắt lời Phùng đạo. Vẻ mặt cậu bình tĩnh, như thể mọi việc đã nằm trong dự tính.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
