Trần Vãn ngủ lơ mơ đến nửa đêm. Mắt cậu khô rát một cách lạ thường. Cậu dụi mắt vài cái rồi vào phòng tắm rửa mặt mới thấy đỡ hơn. Cậu cầm gương lên soi, đôi mắt sưng đỏ của mình phản chiếu rõ ràng trong gương.
Cậu đã khóc ư? Trần Vãn quên mất mình đã mơ gì. Cậu không dám nghĩ lại, vừa nghĩ đến, ngực cậu lại nhói lên, như thể bị ai đó nắm chặt.
"Trong đội có phái xe đi tiếp ứng chưa ạ?" Trần Vãn càng lo lắng, biểu hiện càng bình tĩnh. Giọng cậu nhẹ nhàng, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
"Tiếp ứng gì. Họ chắc chắn đang trên đường về rồi." Bảo vệ không cho là vậy. Ông hiểu tâm trạng của Trần Vãn, nhưng chạy đường dài gặp phải sự cố chậm trễ là chuyện thường.
"Mọi người đã gọi điện thoại cho bên An Châu để xác nhận chưa ạ?" Bảo vệ rót cho Trần Vãn một chén nước nóng. Trần Vãn cứ nghĩ mình rất bình tĩnh, nhưng khi đưa cốc lên miệng mới phát hiện nước trong cốc rung rinh. Bàn tay cậu đang run.
Không, chính xác là cả người cậu đang run.
"Gọi rồi. Bên đó nói đã giao hàng từ nửa tháng trước." Bảo vệ di chuyển lò sưởi đến gần Trần Vãn hơn vài tấc. An Châu tuyết lớn, làm đứt đường dây điện thoại. Lần trước Trần Vãn đến hỏi, đường dây chưa sửa xong, nên điện thoại không thể liên lạc. Mới ba ngày trước mới khôi phục lại.
Nước trong chén của Trần Vãn dần ổn định lại. Hóa ra không phải Hứa Không Sơn không gửi điện báo cho cậu, mà là không gửi được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


