Chị Hai Trần đã nấu xong bữa tối, mùi khói dầu trong phòng khách dần tan đi, Tưởng Anh Anh mở cửa phòng ra. Chị Hai gọi cô bé xuống nhà để gọi ba đang đánh cờ về ăn cơm.
Trình độ đánh cờ của Tưởng Khánh Công cũng "khéo" như tài nấu cơm của Hứa Không Sơn vậy. Tưởng Anh Anh xuống đến nơi thì thấy ba đang chuẩn bị bị người ta chiếu tướng. Nghe tiếng con gái gọi về ăn cơm, ông ta vội vàng quẳng con Tượng trong tay xuống: “Tôi về ăn cơm đây, lần sau lại đến nhé.”
Cứ coi như là chưa bị chiếu tướng thì ông ta cũng chưa thua, Tưởng Khánh Công tự lừa dối bản thân, khiến đồng nghiệp đang đánh cờ cùng ông ta tức đến trợn trắng mắt.
Tưởng Khánh Công lòng vui phơi phới, huýt sáo vang trời đi về nhà. Vừa thấy trên bàn ăn có món đậu tương muối nhắm rượu yêu thích, ông ta liền mừng rỡ: “Thục Tuệ, trong nhà còn rượu không em?”
“Chai rượu chẳng phải ở dưới gầm bàn đó sao, anh xem xem?” Chị Hai Trần thường ngày không đụng đến rượu bia, Tưởng Khánh Công cũng chỉ thỉnh thoảng uống một chút. Chai rượu này hình như vẫn là chai từ đợt Tết mua về.
Xe buýt tám giờ tối là hết chuyến. Cả hai không vội vã, thong dong đi tới trạm đợi.
Bệnh quáng gà của Trần Vãn phần lớn là do thiếu vitamin A gây ra, cùng với việc thể chất được cải thiện, tầm nhìn ban đêm của cậu cũng cơ bản hồi phục.
Những con muỗi bay vo ve dưới ánh đèn đường. Xe buýt buổi tối vắng tanh, chỉ lác đác vài hành khách buồn ngủ gật gù. Trần Vãn và Hứa Không Sơn ngồi xuống hàng ghế sau. Cô bán vé đi đến, Trần Vãn lấy tiền trả, nhận lại hai tấm vé giấy nhỏ.
Về đến nhà, Trần Vãn bật công tắc phòng khách, chiếc đèn chùm cổ điển bật sáng. Khoảnh khắc ấy, cậu như mơ hồ quay về thế kỷ hai mốt. Một người bạn nước ngoài của cậu cũng có một cái tương tự.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



