Hứa Hạ đặt một túi vô hoa quả lên cân: “Ba cân hai lạng, tổng cộng chín mươi sáu tệ, cháu thêm cho chị ba quả nữa cho tròn một trăm nhé.”
Tống Dĩnh nhìn Hứa Hạ bốc thêm ba quả to tròn bỏ vào túi, lập tức nở nụ cười, ba quả này giá trị không chỉ bốn tệ đâu.
Đưa túi quả cho người phụ nữ đối diện, Hứa Hạ lấy điện thoại ra mở mã nhận tiền, trong lòng thầm nghĩ ngày mai phải in một cái mã QR đặt ở đây, đỡ mất công cứ phải rút điện thoại ra mãi.
Tống Dĩnh sảng khoái quét mã trả tiền. Hứa Hạ nhìn bé gái đối diện đang ăn đến mức cái miệng nhỏ bóng nhẫy, không khỏi mỉm cười, lại cầm một quả đặt vào tay cô bé: “Cháu gái, đây là đơn hàng mở hàng đầu tiên trong ngày, cô tặng thêm cho cháu một quả nữa.”
Bé gái nhìn mẹ, lúc này mới cười nhận lấy, giọng ngọt ngào: “Cháu cảm ơn cô, quả của cô ngon lắm ạ!”
Người phụ nữ xách túi quả hài lòng đi về. Bé gái dọc đường cứ ôm quả ăn, ruột hồng đào, nước mật vàng óng, cùng với hương thơm ngọt ngào bay ra khiến người ta khó lòng cưỡng lại, lập tức có người nhịn không được lên tiếng hỏi: “Cô em ơi, quả vả này mua ở đâu thế?”
Vì Hứa Hạ tặng thêm mấy quả, Tống Dĩnh cũng không ngại phiền, nhiệt tình chỉ đường. Chỉ một lát sau, trước sạp của Hứa Hạ đã đông nghịt người.
Tất nhiên vẫn có rất nhiều người chùn bước trước mức giá, nhưng mức sống ở huyện nhỏ này khá cao, người có tiền cũng không ít. Cho dù là gia đình bình thường, bỏ ra ba mươi tệ để mua cho con trẻ ăn ngọt miệng một chút cũng không thấy xót xa.
Hứa Hạ lại bẻ thêm mấy quả bày lên mẹt cho người đến mua ăn thử. Bất cứ ai nếm qua, cơ bản đều xin Hứa Hạ túi nilon để tự tay lựa chọn.
Cuối cùng cũng tiễn xong một đợt khách, ba cái mẹt của Hứa Hạ đã trống trơn, chỉ còn lại mười mấy quả nứt miệng, hình thức không được đẹp cho lắm nằm trơ trọi bên trong.
Hứa Hạ gom lại bỏ vào một cái túi, đưa cho bà cụ bán hàng ở sạp bên cạnh. Vừa nãy đông người, cô chỉ mải cầm mã QR thu tiền, cũng may nhờ bà cụ bên cạnh giúp cân đồ cho vài vị khách.
“Bà ơi, mấy quả này trông không được đẹp mắt, bà đừng chê nhé.”
Bà cụ bán đào trơn đối diện có dáng người mập mạp, xoa xoa đôi bàn tay nứt nẻ, toét miệng cười ngượng ngùng: “Thế này sao được, cô em.”
Bà đương nhiên biết cô gái nhỏ này bán không hề rẻ, ba mươi tệ một cân, quả lại to, túi này nhìn sơ qua ít nhất cũng phải hơn một cân.
“Bà cứ cầm lấy đi ạ, nhà cháu ở xa, còn muốn phiền bà ngày mai đến sớm giữ chỗ giúp cháu nữa.” Hứa Hạ tất nhiên cũng có chút tư tâm, bà cụ này nhìn qua là biết người bán lâu năm ở chợ phiên, sáng sớm đến đã bận rộn chào hỏi người quen xung quanh.
“Bà đừng thấy mấy quả này trông xấu xí, loại hơi nứt miệng thế này mới là ngọt nhất đấy. Ở nhà cháu chỉ thích ăn loại này thôi, bà đem về nếm thử xem.”
Bà cụ Triệu nghe vậy cũng không từ chối nữa, cười nhận lấy: “Không thành vấn đề cô em, ngày nào bà cũng qua đây sớm, tiện tay thôi mà.”
Đúng lúc lại có người đến mua quả, Hứa Hạ cũng không hàn huyên thêm, đưa quả cho khách rồi quay người lại.
Bà cụ Triệu ngồi trên sạp, cẩn thận nhón một quả từ trong túi ra, chỗ nứt miệng vẫn còn rỉ ra chút mật ngọt. Ngửi cả buổi sáng mùi hương ngọt ngào không ngừng bay sang từ hàng bên cạnh, bà đã thèm thuồng từ lâu, vội vàng ngắt bỏ phần cuống rồi đưa vào miệng, răng vừa cắn xuống, đôi mắt lập tức híp lại.
Thơm! Ngọt! Dẻo!
Thứ này ba mươi mấy tệ, quả thực không đắt!
Ở phía bên kia, Hứa Hạ đang chào hỏi khách hàng. Lần này là một cô gái ăn mặc sành điệu, trên tay xách bảy tám cái túi, toàn là trái cây ngon đắt tiền, còn có một số loại trái cây hình thù kỳ lạ, nhưng nhìn cũng biết giá không hề rẻ.
“Chào chị, chị có thể nếm thử trước rồi mua, ba mươi tệ một cân.”
Cô gái này nghe giá xong mắt cũng không chớp, nhận lấy quả vả Hứa Hạ bẻ ra đưa vào miệng, hai mắt lập tức sáng rực.
“Lấy cho tôi hai cân.” Cô gái nhìn qua là biết không thiếu tiền, chỉ là vừa nói xong với Hứa Hạ, lại nhíu mày lo lắng: “Cái này ngọt thế, ăn vào có dễ béo không nhỉ...”
Hứa Hạ cười lắc đầu: “Quả vả tuy ngọt, nhưng lại nổi tiếng là loại trái cây giàu chất xơ, ít calo, được mệnh danh là progesterone tự nhiên, còn có thể làm trắng da dưỡng nhan, kiện tỳ khai vị, thanh tràng thông tiện, con gái ăn là tốt nhất đấy.”
“Nhưng đồ tốt đến mấy cũng không thể ăn quá nhiều một lúc. Thứ này nhanh hỏng, ăn không hết chị có thể bóc vỏ để đông lạnh, hoặc làm thành mứt quả vả, pha trà hay phết bánh mì đều tuyệt cú mèo.” Hứa Hạ vừa nhặt quả vả vừa nói.
Cô gái nghe mà hai mắt sáng rực, hận không thể lập tức về nhà làm ngay, nhìn là biết một tín đồ ẩm thực.
Tiễn cô gái đi, lại lác đác có thêm hai đợt khách đến, người chọn một cân, người lấy một cân, chẳng mấy chốc cái mẹt cuối cùng cũng trống không, chỉ còn lại bảy tám quả nứt miệng không ai chọn.
Bà cụ Triệu bên cạnh tinh mắt, vừa định hỏi Hứa Hạ xem có thể bán rẻ lại số quả còn thừa cho bà không, thì bên cạnh bỗng có một bà lão thở hồng hộc chạy chậm tới.
Bà lão vuốt lại mái tóc, đứng trước sạp hàng, lại phát hiện mấy cái mẹt vừa nãy còn đầy ắp giờ chỉ còn lác đác vài quả, vẻ mặt đầy tiếc nuối: “Đến muộn rồi, đến muộn rồi, bán hết sạch rồi.”
Hứa Hạ nhận ra đây là bà lão vừa nãy đã mua một cân rời đi, nhịn không được hỏi: “Sao thế ạ, bà ơi, không phải vừa nãy bà đã mua một cân rồi sao?”
“Ôi, đừng nhắc nữa.” Bà lão bĩu môi, ánh mắt oán trách: “Còn chưa về đến nhà, thằng cháu nội của tôi đã ăn gần hết một nửa rồi. Ở nhà còn một đứa cháu ngoại nữa, không mua thêm chút, hai đứa nó chắc chắn đánh nhau to.”
“Mấy quả này gói hết lại cho tôi đi.” Bà lão đánh giá một chút, cũng không chê bai, lại như nhớ ra điều gì: “À đúng rồi cô bé, ngày mai cháu còn ra đây bán không?”
“Có ạ, vẫn ở chỗ này, bà muốn ăn thì cứ ra đây là được.” Hứa Hạ ngẫm nghĩ, số quả còn lại trên cây, kiểu gì cũng bán được hơn một tuần nữa.
“Bà xem, chỗ này là sáu lạng, bà đưa mười tệ là được rồi.” Hứa Hạ chỉ vào con số trên cân điện tử cho bà lão xem.
Bà lão tươi cười rạng rỡ quét mã trả tiền: “Vẫn là cháu gái sảng khoái, ngày mai bà lại ra.”
Nói xong liền xách túi quả nhỏ vội vã rời đi. Phía sau còn vài người đi tới, thấy đã bán hết sạch, lúc này mới hậm hực quay về.
Bà cụ Triệu ở sạp bên cạnh cũng thất vọng thu hồi ánh mắt, vốn định nhặt chút món hời, không ngờ lại nhảy ra một bà lão ngáng đường.
Hứa Hạ xếp gọn mấy cái mẹt lại đặt ra sau xe, lại cất ghế gấp và cân điện tử, lúc này mới vỗ tay đẩy xe, quay đầu nói: “Bà ơi cháu về trước nhé, bà cứ bận đi ạ.”
“Cô em đi đường cẩn thận nhé, ngày mai gặp.” Bà cụ Triệu vẫy tay, hạ quyết tâm ngày mai phải đặt trước với Hứa Hạ số quả bị người ta chọn thừa lại, nhà bà cũng có một lớn một nhỏ hai đứa trẻ, đem về ngần này căn bản không đủ chia.
Đường về Hứa Hạ chạy xe chỉ mất ba mươi phút. Lúc đi vì sợ xóc hỏng quả nên chỉ có thể đi chậm, lúc về Hứa Hạ liền tăng tốc độ.
Chẳng bao lâu sau cơm nước đã xong, Hứa Kiến Quốc cũng từ trên núi tưới cây giống xong đi xuống. Ba người ngồi quanh bàn ăn cơm, Hứa Hạ lấy điện thoại ra, vẻ mặt đắc ý đưa đến trước mặt Vương Thục Phân.
“Nhiều tiền thế này!”
Vương Thục Phân trừng lớn hai mắt, nhịn không được kêu lên, ngay cả cơm đưa đến miệng cũng quên ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
