Bữa tối có cả phụ thân và mẫu thân cùng ngồi, Mễ Bảo Nha vui mừng ăn uống, thỉnh thoảng lắc lư đầu nhỏ, tâm trạng phấn chấn, còn khe khẽ hát vài điệu không rõ tên.
Mễ Hạc Đình thay một chiếc trường đĩnh màu xanh sẫm, dáng ngồi thẳng tắp, khẽ nghiêng đầu nhìn cô bé.
Bảo Nha lập tức thu lại nụ cười, ngoan ngoãn nói bằng giọng mềm mại: "Nữ nhi biết rồi, ăn không nói ngủ không lời."
Tuyên Minh Châu trong lòng còn lo lắng cho thương thế của Dương thái y, nghe vậy hơi động mi, yêu chiều gắp cho con một miếng thịt nướng vàng giòn: "Bảo Nha còn nhỏ, không cần giữ những phép tắc ấy."
Mễ Hạc Đình không nói gì thêm. Bảo Nha vui vẻ, tiếp tục ngân nga khúc ca còn dang dở.
Bữa cơm kết thúc, sắc trời đã tối, Tuyên Minh Châu không dám đưa Bảo Nha ra ngoài sợ con ăn nhiều dễ tích thực, bèn lấy một cuốn sổ mẫu hoa văn ra cùng con cắt hoa giấy giết thời gian.
Một lớn một nhỏ, hai cái đầu sát lại với nhau, vui vẻ chơi đùa. Mễ Hạc Đình cứ lần lữa chưa chịu rời phòng.
Thông thường giờ này, hoặc là hắn sẽ vào thư phòng đọc sách hoặc xử lý công vụ, tuyệt nhiên không bao giờ nấn ná nơi khuê phòng.
Tuyên Minh Châu không ngẩng đầu, chỉ buông một câu: "Ở đây không có việc gì nữa."
Cứ đứng đực ra như cây cột kia chỉ tổ che ánh sáng.
Mễ Hạc Đình khẽ đáp một tiếng, nhưng vẫn đứng bên màn không nhúc nhích.
Hắn nhìn Bảo Nha ngồi xếp chân nhỏ cẩn thận chọn hoa giấy, nhưng ánh mắt phần lớn lại rơi trên gương mặt dịu dàng ánh lên dưới ngọn đèn lưu ly của vợ.
Ngày trước, mỗi khi ở bên nhau, nàng đều nghĩ đủ cách tìm chuyện để nói với hắn, giọng nói ngọt ngào chẳng bao giờ để câu chuyện gián đoạn.
Hôm nay thì không còn thế nữa.
Có lẽ vì có Bảo Nha ở đây.
Hắn không kìm được tiến lại gần hơn, để làn hương riêng của nàng phảng phất rõ hơn nơi chóp mũi, chậm rãi chỉ vào một bông hoa, hỏi bâng quơ: "Hoa này là kiểu gì vậy?"
Tuyên Minh Châu dĩ nhiên nhận ra hắn đang cố ý kiếm chuyện để bắt chuyện, lạnh nhạt liếc mắt nhìn hắn.
Dạo này nàng không còn nhiều kiên nhẫn, chẳng qua có con ở đây nên nàng không tiện nổi giận, chỉ thờ ơ đáp:
"Vụ án Nhạc phường Ích Xuân vẫn đang điều tra, ta nói thời gian là ba ngày, tức là không thừa một ngày mà cũng chẳng thiếu một ngày. Đừng tưởng rằng ta là nữ nhân trong chốn khuê phòng mà ngại phiền hà Đại Lý Tự đâu, nên là Mễ thiếu khanh, chàng cần khẩn trương chút đấy."
Những lời này không cao không thấp, đủ để nhắc nhở hắn rằng nàng còn bực bội chuyện ban sáng.
Thật ra cũng đáng mà thôi, ban nãy quả là hắn đã không phân biệt đúng sai, hiểu lầm nàng ngay trước mặt người khác.
Hắn vốn không cảm thấy việc Tuyên Minh Châu quở trách mình trước mặt mọi người là chuyện mất mặt, bởi từ khi khai quốc đến nay, công chúa Đại Tấn luôn được tôn sùng, địa vị không kém gì vương tôn, người như nàng đã thuộc hàng ôn nhu hiếm thấy rồi.
Chỉ có điều khiến hắn hơi khó hiểu là thường ngày nàng lúc nào cũng mong được ở gần hắn, nhưng hôm nay lại vì chuyện của một người bạn mà muốn đẩy hắn ra.
Như thể địa vị của hắn trong lòng nàng còn không bằng bạn bè của nàng vậy.
Dĩ nhiên, chuyện này là vớ vẩn, Mễ Hạc Đình phì cười, không ngờ bản thân cũng có lúc buồn chán đến mức ăn phải giấm chua của đám thiếp thất.
Hắn gạt hết những suy nghĩ miên man, nghiêm túc nói: "Vụ án đó ta đã có manh mối, không vội một đêm."
Tuyên Minh Châu không đáp lại. Hắn thích nhìn thì cứ việc nhìn, dù sao cũng không phải nàng buồn chán.
---
Chẳng mấy chốc đã đến giờ Tuất, cô bé cũng buồn ngủ, dụi mắt vài lần nhưng vẫn không nỡ rời tay khỏi bông hoa giấy.
"Bảo Nha ngoan nào, để ngày mai lại chơi."
Tuyên Minh Châu dịu dàng dỗ dành, bảo tỳ nữ trải giường, nàng dùng một chiếc trâm bạc cài hờ tóc, lơi lỏng buông sau gáy. Sau đó, nàng nằm nghiêng mình trên gối sa thêu mẫu đơn, ôm lấy Bảo Nha, vỗ nhẹ để dỗ con ngủ.
Từ sau những cơn ác mộng, Bảo Nha luôn phải như vậy mới ngủ yên.
Mễ Hạc Đình nhìn nữ tử dưới ánh đèn, không phấn son mà dịu dàng thanh khiết, tựa như đóa lê nở trong mưa.
Rất khác với đóa hoa sen rực rỡ ban ngày.
Có vẻ như từ khi Bảo Nha chào đời, Tuyên Minh Châu đã luôn ôn nhu dịu dàng thế này. Cô bé đêm nào cũng giật mình tỉnh dậy, nàng sẽ ôm con gái suốt đêm không rời, còn hắn sẽ ôm lấy cả hai mẹ con từ phía sau.
Khi ấy ba người chen chúc trên chiếc giường nhỏ, ai cũng ngủ không được sâu, nhưng hiếm khi lại thấy ấm áp tĩnh lặng đến vậy.
Sau đó hắn điều đến Đại Lý Tự, công việc ngày càng bận rộn, nên ít dần thời gian bên họ.
Ánh mắt của người đàn ông thoáng chút âm trầm, hắn từ tốn cởi áo ngoài, lộ ra lớp trung y màu nguyệt bạch có thêu hoa văn cuộn cỏ, nhẹ giọng nói: "Để ta dỗ Bảo Nha ngủ nhé."
Tuyên Minh Châu hơi ngập ngừng, gật đầu, nghĩ bụng có lòng như thế cũng tốt, sau này nếu nàng ra đi, Bảo Nha sẽ không đến nỗi chịu nhiều thiệt thòi.
Nhưng vẫn hỏi cô bé một tiếng: "Bảo Nha, có muốn phụ thân ở cùng con không?"
Bảo Nha mắt lim dim ngây ngô gật đầu.
Trong vòng tay của mẫu thân là hương hoa ngọt ngào, vòng tay của phụ thân là hương cỏ thông thanh mát, cả hai cô bé đều thích.
"Phụ thân kể chuyện cho con nghe đi."
Mễ Hạc Đình khựng lại khi nhận con bé vào tay, lần này thì đúng là hắn bối rối.
Vị tham hoa ngày trước thông tường kinh điển, nhắc đến hiến pháp luật lệ thì mạch lạc rõ ràng, nhưng đến dã sử dã văn thì hẳn còn không bằng Mễ Dự.
"Phụ thân không biết kể chuyện."
Ánh mắt Mễ Hạc Đình trầm xuống, lặng lẽ thu hồi tầm nhìn, kiên nhẫn nghe giọng con bé ê a kể chuyện.
Nhưng Bảo Nha chưa kể được bao lâu đã gục đầu, tự ru mình vào giấc ngủ. Mễ Hạc Đình nhẹ nhàng vén những sợi tóc vương trên mi con gái, quay đầu lại nhìn.
Hai mẹ con quả thực có chung một tư thế khi ngủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)