"Nhưng cũng thật là không biết chừng mực. Anh ba mới về nước mà đã khiến mọi người lo lắng thế này. Có cần phải tranh giành sự cưng chiều đến vậy không?"
Nhìn vẻ mặt khinh khỉnh, đỏng đảnh của Tần Hữu Kiều, các đốt ngón tay của Tần Lãng siết chặt đến trắng bệch.
Kiếp trước, gia đình họ Tần xem Tần Hữu Kiều như hòn ngọc quý trên tay, còn đối xử với Duẫn Ca như cỏ rác. Sau này vì đắc tội với người khác mà dẫn đến kết cục nhà tan cửa nát.
Nhưng điều khiến anh cảm thấy châm biếm nhất, chính là người mà họ coi như em gái ruột thịt – Tần Hữu Kiều, lại quay lưng phản bội, trở thành bạn của kẻ thù. Cô ta còn ép anh cả phải chấp nhận người phụ nữ đã khiến nhà họ Tần phá sản.
Trong khi đó, Duẫn Ca – người chưa bao giờ nhận được sự yêu thương – lại âm thầm gánh vác trách nhiệm chăm sóc họ, khiến họ phải hối hận không kịp.
Tần Lãng hít sâu một hơi, "Sao em lại đến đây?"
Tần Hữu Kiều cắn môi, "Anh ba, viện trưởng bệnh viện này dù sao cũng là bố ruột của em, em nghe nói Bùi Duẫn Ca đã làm bố em bị thương."
Nói xong, Tần Hữu Kiều cứ ngỡ Tần Lãng sẽ như mọi khi mà an ủi cô, rồi bảo anh cả đưa Bùi Duẫn Ca đi thật xa.
Nhưng vào khoảnh khắc này, Tần Lãng sau khi trọng sinh hoàn toàn không muốn nói nhảm với Tần Hữu Kiều thêm một lời nào. Trong lòng anh chỉ tràn ngập lo lắng việc Duẫn Ca nhà anh sắp chạy theo người đàn ông khác.
Anh thiếu kiên nhẫn đáp, "Vậy thì em vào chăm sóc ông ta đi!"
Tức thì, sắc mặt Tần Hữu Kiều cứng đờ, không ngờ Tần Lãng lại nói chuyện với cô như vậy.
"Anh ba..."
Tần Hữu Kiều vừa định lên tiếng, Tần Lãng đã chạy về phía nơi Bùi Duẫn Ca vừa rời đi, nhưng không ngờ người đã biến mất dạng!
Trong xe.
"Alaska!"
Bùi Duẫn Ca vừa lên xe đã chú ý thấy bên cạnh có một cậu bé đáng yêu mặc áo gile sơ mi, ngũ quan tinh xảo có ba phần giống với người đàn ông đối diện cô.
"Cô cho nó gặp mặt lần cuối đi."
Hoắc Thời Độ thờ ơ lau mu bàn tay.
"Tại sao? Hu hu, Alaska, cậu làm sao thế?!"
Tiếng khóc của cậu nhóc mang theo chất giọng sữa, ôm lấy chú chó Alaska ướt sũng, đau đớn tuyệt vọng.
"Thiếu gia nhỏ, Alaska là thú cưng của cô gái này ạ."
Trợ lý Tăng thấy cậu thiếu gia nhỏ khóc đỏ cả mắt thì không đành lòng nên lên tiếng.
Nghe vậy.
Cậu nhóc bỗng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Bùi Duẫn Ca không chớp mắt.
Ngay lúc Bùi Duẫn Ca đang đoán liệu cậu nhóc này có phải con trai của người đàn ông kia không, thì cậu lại thốt ra một câu kinh người.
"Chị ơi, em đem anh trai cho chị, chị đừng mang Alaska đi có được không?"
Cậu nhóc sụt sịt mũi.
Bùi Duẫn Ca: "..."
Bây giờ đến chó cũng có giá trị đến thế sao?
Bầu không khí vẫn đang đóng băng.
Trợ lý Tăng cũng không nhịn được mà thấy sợ, không biết Độ gia có trực tiếp vứt cậu thiếu gia nhỏ ra khỏi xe không.
Đường đường là Chủ tịch Tập đoàn Hoắc thị, lại bị dùng để đổi lấy một con thú cưng??!
"Em nói lại lần nữa thử xem."
Hoắc Thời Độ liếc mắt nhìn cậu một cách đầy lười biếng.
Nếu không phải vì bà cụ cứ quấn lấy đòi se duyên cho anh, anh cũng sẽ không đích thân đi tìm chó.
Cậu nhóc vừa nghe vậy liền ôm chặt lấy Alaska, tủi thân đến đỏ cả mắt.
Anh trai thật sự chẳng thương cậu chút nào.
Sau đó.
Cậu nhóc nhìn thấy Bùi Duẫn Ca, lại ngẩng cái đầu nhỏ lên, "Chị ơi, thế thì em cũng đi theo chị luôn vậy."
Dù sao thì chó ở đâu, người ở đó.
Lúc này, Bùi Duẫn Ca chưa kịp mở lời, đã nghe thấy người đàn ông lạnh nhạt nói.
"Tăng Húc, dừng xe. Bế nó về lão trạch."
Cậu nhóc khó tin, "Anh trai, anh đúng là qua cầu rút ván!"
Người đàn ông cười khẩy, thong dong nói: "Mỗi tuần tăng thêm hai tiết học quốc văn."
Có lẽ thấy cậu nhóc quá đáng thương, Bùi Duẫn Ca nhướng mày, xoa xoa đầu chú chó Alaska.
"Mày cứ ở lại chơi với bạn nhỏ này đi, vài ngày nữa chị đón."
Alaska lưu luyến cọ cọ Bùi Duẫn Ca, sau khi nhìn cậu nhóc đang đầy mong đợi, nó liền đi theo cậu.
Không lâu sau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



