Hà Nguyệt Tâm trả lời Phương Viên bằng một loạt dấu ba chấm.
Cô mở Weibo ra xem, hagtag #Mục Xuyên tỏ tình# đã được nâng lên bảng hotsearch rồi. Bên trong có không ít người đang đoán cô gái thần bí đó là ai.
Hà Nguyệt Tâm vùi đầu vào trong gối.
Mục Xuyên đang làm cái quỷ gì vậy, Weibo là nơi thế nào anh không biết sao, chỉ một câu nói ngắn ngủi thôi cũng có thể làm chuyện bé hóa to. Tỏ tình với cô trên Weibo, anh điên rồi sao?
Bên Mục Xuyên thì đang lướt xem bình luận dưới bài đăng của mình, nhìn thấy những lời chúc phúc thì khóe môi khẽ nhếch lên, thỉnh thoảng xuất hiện một hai tiếng nói không hòa hợp, nói gìHà Nguyệt Tâm không xứng với anh thì anh dứt khoát nhanh gọn lẹ block người đó liền.
Bồi Nghị có chút không dám tiến lên, nửa ngày sau mới lấy hết dũng khí nói: "Mục tổng, trạng thái Vòng Bạn bè WeChat hồi nãy của Phương tiểu thư tôi cũng có xem rồi, tôi nghĩ câu mà Nguyệt Tâm tiểu thư bình luận không phải là cái ý mà anh nghĩ đâu, hơn nữa người trong tấm hình đó, thật ra là một minh tinh."
Mục Xuyên nhướng mày: "Minh Tinh?" Không phải thằng đàn ông thối nào sao?
"Đúng vậy, gần đây cũng có chút nổi."
Mục Xuyên: "... ..."
Anh thấyHà Nguyệt Tâm nhấn like và bình luận bài đăng đó, hơn nữa trên hình còn là hình của một người đàn ông nào đó nữa, anh đoán đó chắc là người mà hai người họ quen biết. Sau đó lại thấy trên Weibo tung tin đồn của anh vàHà Nguyệt Tâm, trong lúc xúc động anh đã đăng liền 4 bài liền, thừa dịp tỏ rõ tâm ý của mình vớiHà Nguyệt Tâm luôn.
Nhưng người này thế nhưng lại là một minh tinh ư?
Nhưng anh không hối hận. Từ sau hôm ôm đượcHà Nguyệt Tâm xong, anh vẫn luôn muốn tỏ tình, lần này cũng coi như là một cơ hội tốt.
Hà Nguyệt Tâm khổ não lăn qua lăn lại trên giường nửa ngày. Đầu cô đau đến không được. Lần này phải làm sao đối mặt với Mục Xuyên đây?
Đầu bên kia truyền đến giọng nói hơi khàn của Mục Xuyên: "... ...Em xem rồi chứ? Bài anh đăng trên Weibo đấy."
Hà Nguyệt Tâm ôm lấy gối ôm, ôm tới gối ôm không còn hình dạng cái gối ôm luôn, cổ họng cô có chút khô: "Em xem rồi."
"Em có rảnh không, tối nay ra ngoài một chút đi, anh đến đón em?"
Hà Nguyệt Tâm vò đầu bứt tai, ra ngoài làm gì chứ? Nghĩ cũng không cần nghĩ, chắc chắn là Mục Xuyên muốn nói với cô chuyện gì đó rồi.
Cảnh tượng mập mờ như thế này cô chưa từng xử lý qua, bây giờ cả người cô đều muốn co quắp lại, trong lòng có một cảm giác kỳ lạ, khiến cô không thể nào thích ứng được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)