Bởi vì Hà Nguyệt Tâm bật đèn lên, Hà Thúy Chi lại ngủ rất nông, anh gần như là tỉnh lại ngay lập tức, sau khi mắt thích nghi được ánh sáng rồi thì anh liền nhìn thấy được Hà Nguyệt Tâm đang đứng ngây người ở đó.
Giọng anh mang chút khàn do mới ngủ dậy: "Tâm Tâm, chào buổi sáng."
Hà Nguyệt Tâm: ... ...
Sáng gì mà sáng, bây giờ mới chỉ có 2 giờ sáng thôi.
Cô vừa giận lại vừa mắc cười, giận mấy anh trai cùng nhau gạt cô, mắc cười đó là mấy người họ thế nhưng không về đã thôi mà còn trải grap ngủ thẳng trong phòng khách luôn.
Mấy anh trai đều là người được nuôi dưỡng rất tốt, có ngủ lăn lốc như vậy bao giờ đâu chứ. Mấy anh trai người nào người nấy đều cao trên 1m8 cả, ngủ trên cái ghế sofa chút xíu đó thì sao mà ngủ ngon được chứ.
Cơn giận của Hà Nguyệt Tâm đã tiêu tan được hơn nửa rồi: "Sao mấy anh lại không về nhà?"
Hà Thúy Chi quăng Hà Tinh Hoài đang treo trên người anh qua một bên: "Tâm Tâm không phải cũng chưa về nhà đó sao?"
"Em đã không ở nhà rồi thì bọn anh còn về làm gì nữa chứ?" Hà Lộ Từ bị tiếng nói chuyện làm tỉnh giấc, anh xoa xoa mắt nói.
Bọn họ là bởi vì Hà Nguyệt Tâm sống ở nhà nên mới về nhà ở, nếu như Hà Nguyệt Tâm không ở nhà thì bọn họ về nhà làm gì nữa chứ.
Lúc biết Hà Nguyệt Tâm không về nhà thì anh xém chút bị dọa chết rồi, nên mới lập tức chạy qua đây ngay.
Hà Lộ Từ ngáp một cái rồi ngồi dậy, âm thanh vẫn còn mang chút giọng mũi: "Em nói em tại sao tính khí càng ngày càng lớn rồi vậy? Nhưng nói thế nào đi chăng nữa thì cũng không nên không về nhà chứ, cho dù không muốn về nhà thì cũng nên gọi điện thoại nói với bọn anh một tiếng chứ."
Hà Nguyệt Tâm yên lặng nghe anh trai mỗi người một câu, có chút ngũ vị tạp trần.
Như vậy thì làm thế nào mà cô giận nổi nữa chứ.
Nhưng cô vẫn không bỏ sỉ diện xuống được, cô khẽ bĩu môi, dậm chân lên grap giường của mấy trai rồi ngồi vào giữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)