Thần sắc trên mặt Mục Xuyên khôi phục lại bình thường, thậm chí có chút mặt không biểu cảm.
Không phải anh nói, anh hai này của Hà Nguyệt Tâm thật sự là có chút ngốc.
Được thôi, coi như tim anh đau vô nghĩa rồi.
Anh lại đổ rượu vang đỏ vào trong ly rượu, sau đó ngước đầu uống hết, tầm mắt nhìn về nơi khác, anh có chút không muốn để ý tới Hà Tinh Hoài rồi.
Hà Tinh Hoài thật sự là thiếu tự tin dường nào với anh cơ chứ, thật sự tưởng rằng anh theo đuổi con gái người ta sẽ không điều tra những thông tin cơ bản sao.
Mục Xuyên: "Vậy... ...không được lắm."
"Bởi vì theo tôi được biết thì em ấy chưa có bạn trai."
Hà Tinh Hoài cười lạnh một tiếng: "Đó là do em ấy chưa nói với cậu mà thôi, hay là cậu còn tưởng rằng quan hệ của cậu và em ấy thân thiết đến đó rồi? Em ấy có thể cái gì cũng nói cho cậu biết sao?"
Biểu cảm trên mặt Mục Xuyên khi nhìn Hà Tinh Hoài cứ như đang nhìn một thằng ngốc vậy: "Tôi không ngốc."
Hà Tinh Hoài: "... ..." Được thôi, xem ra chiêu này không được rồi.
Anh đã suy nghĩ cả đêm coi phải dùng phương pháp gì để khiến Mục Xuyên biết khó mà lui, sau này nghĩ đi nghĩ lại thì anh quyết định sẽ dùng chiêu nói cho cậu ta biết rằng Hà Nguyệt Tâm đã có bạn trai rồi để cậu ta bỏ cuộc, dù sao thì nếu như Mục Xuyên biết được Hà Nguyệt Tâm có một người bạn trai đẹp trai như anh đây thì làm sao sẽ còn có tâm tư mà thích được cậu ta nữa chứ.
Nhưng Mục Xuyên cứ như một bức tường sắt kiên cố vậy, bắn thế nào cũng không thủng.
Hà Tinh Hoài bỏ mặc tất cả: "Được, nếu như cậu đã biết hết rồi thì tôi sẽ không diễn kịch với cậu nữa. Thật ra tôi không phải là bạn trai của em ấy, tôi cũng là một trong những người đang theo đuổi em ấy."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)