Vừa hết tiết tự học buổi sáng thì có không ít người vây quanh bên cạnh Hà Nguyệt Tâm.
Giấy thi đều phát hết xuống rồi, thành tích mỗi môn của Hà Nguyệt Tâm đều cao đến kỳ lạ.
"Ông trời ơi, bài này mà bà cũng có thể giải ra à, bà còn lợi hại hơn cả lớp A1 nữa đấy!"
"Tôi thấy thì ngay cả lớp A1 cũng giải không ra đâu."
Thấy tất cả mọi người đều vây quanh cô như vậy, Hà Nguyệt Tâm chỉ nở nụ cười nhẹ, lấy được điểm số như vậy chứng mình thực lực của cô nằm trong top cao của trường, nhưng cô càng để tâm đến những điểm đã mất hơn, cô vẫn còn rất nhiều không gian tiến bộ.
Trịnh Viên nhìn bài thi củaHà Nguyệt Tâm, vừa ngưỡng mộ vừa cảm thán.
Lúc đầu cô còn muốn ôn bài choHà Nguyệt Tâm, bù đắp cảm giác áy náy khiHà Nguyệt Tâm bị cô lập mà mình không ra tay giúp đỡ, nhưngHà Nguyệt Tâm không chỉ tổng điểm mà điểm từng môn đều cách xa cô cả con đường, cô còn muốn ôn tập choHà Nguyệt Tâm nữa ư?Hà Nguyệt Tâm ôn tập cho cô thì có đó.
Đại đa số người đều có tâm lý ngưỡng mộ người mạnh, bây giờ điểm củaHà Nguyệt Tâm bày rõ ràng trước mặt bọn họ như vậy rồi, ánh mắt của mọi người trong lớp nhìnHà Nguyệt Tâm đều thay đổi rồi.
Cả lớp học chỗ náo nhiệt nhất chính là xung quanh chỗHà Nguyệt Tâm, người vây quanhHà Nguyệt Tâm đa số đều là con gái, còn mấy bạn nam thì đứng ngoài nhìn, muốn qua đó nhưng lại ngại không dám qua.
"Như vậy thì không phải thi chia lớp xong làHà Nguyệt Tâm sẽ có khả năng bị chuyển sang lớp A1 sao."
"Không phải có khả năng mà là chuyện chắc chắn 100 % rồi!"
"Hu hu, nhưng mà Nguyệt Tâm, bọn mình đều không nỡ để bà đi."
"Đúng đó."
"Bài này......bà làm sao giải ra vậy, có thể cho tôi xem không?"
Một giọng nói vang lên ngoài vòng vây vây quanhHà Nguyệt Tâm, mọi người quay đầu lại nhìn thì thấy Tề Dự đang mặt không biểu cảm đứng đó mím chặt môi thể hiện sự không tự tại của cậu.
Cậu cố lấy hết dũng khí mới đi qua đây. Bài này cậu xem rất lâu rồi nhưng vẫn không hiểu tại sao mình lại mất điểm, nhưngHà Nguyệt Tâm nhất định sẽ biết.
Thấy Tề Dự thế nhưng lại tìmHà Nguyệt Tâm chỉ bài thì xung quanh lại có người nhỏ giọng nghị luận.
"Đây vẫn là lần đầu tiên tôi thấy Tề Dự đi hỏi bài người khác đấy. Ổng không phải vẫn luôn tự cho là mình giỏi à."
"LúcHà Nguyệt Tâm vừa mới chuyển vào lớp mình không phải ổng còn chế giễuHà Nguyệt Tâm sao? nói cái gì không ngồi chung bàn với nữ sinh có thành tích kém. Bây giờ thì sao, thành tích củaHà Nguyệt Tâm không biết tốt hơn ổng bao nhiêu nữa."
"Aizz, tôi đoán chắc bây giờ ổng hối hận lắm."
Nghe tiếng mọi người nghị luận, sắc mặt Tề Dự không được tốt lắm, nhưngHà Nguyệt Tâm giỏi hơn cậu đó là sự thật, cậu không thể không thừa nhận.
Hà Nguyệt Tâm thấy bộ dạng này của Tề Dự thì nhíu mày nhẹ. Cảnh tượng bị Tề Dự chế giễu trước lớp vẫn còn hiện rõ trước mắt, bây giờ Tề Dự đứng trước mặt cô, không có chút kiêu ngạo, trong mắt tràn đầy chần chừ, muốn biết được đáp án từ chỗ cô, nhưng lại sợ cô từ chối, thậm chí trong mắt còn có chút khẩn cầu nữa.
Cô thở dài một hơi, nếu như đã là chuyện đã qua rồi thì cô cũng không nhất thiết phải chấp nhặt nhiều đến vậy.
Tề Dự rất ít khi xin lỗi, càng đừng nói là xin lỗi trước đám đông.
Cậu mím môi nói: "Câu nói đó không phải hoàn toàn là ý của tôi, nhưng lời đã nói ra rồi thì chính là lỗi của tôi. Tôi không có kỳ thị học sinh yếu, càng không kỳ thị con gái."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)