Lâm Ngữ nhìnHà Nguyệt Tâm không vừa mắt cũng không phải chuyện ngày một ngày hai gì rồi. Hại cô mất mặt trước mặt nhìn bạn học như vậy cũng thôi đi, bình chọn người dẫn đội đội diễu hành trường thế nhưng còn bị số phiếu áp đảo suýt chút thuaHà Nguyệt Tâm, cuối cùng không có thua còn là bởi vìHà Nguyệt Tâm tự mình rút lui.
Tuy rằng cô được làm người dẫn đội nhưng mong ước, nhưng cô lại không hề hưởng thụ được chút cảm giác thỏa mãn nào cả, ngược lại còn cảm thấy nhục nhã, cứ như làHà Nguyệt Tâm đem thứ mình không cần ban thưởng cho cô vậy.
Bây giờ thấyHà Nguyệt Tâm chọc Thầy Vật Lý không vui, đương nhiên là cô thấy vui rồi.
Nếu như là tiết học bình thường thì cũng thôi đi, nhưng vì mấy ngày nữa là thi rồi nên tiết học này Thầy Vật Lý đang ôn tập lại những chỗ trọng tâm đã khoanh trước đó, và còn chọn ra một số đề trọng điểm để giảng kỹ nữa, thời điểm này đi xem sách môn khác thì không phải là tự đưa đầu vào họng súng sao?
Hà Nguyệt Tâm tuy rằng thành thật đứng dậy, bộ dạng ngoan ngoan nhận lỗi, nhưng Thầy Lưu lại không hề tính nhẹ nhàng bỏ qua như vậy.
Ngày sau đã thi rồi, ông thân là giáo viên, thậm chí còn lo lắng sốt ruột hơn học sinh nữa, đụng phải những học sinh phân tâm trước mặt ông trước kỳ thi như vậy, ông liền tức đến không nói nên lời. Đặc biệt không chỉ có mìnhHà Nguyệt Tâm mà thôi, còn có mấy em nữa, rõ ràng là đang nhìn sách Vật Lý, nhưng vẻ mặt thì rõ ràng là đang thả hồn bay cao bay xa rồi.
Bây giờ bắt đượcHà Nguyệt Tâm thì ông không thể nào dễ dàng bỏ qua như vậy được, phải giết gà dọa khỉ.
Ông chắp hai tay ra sau lưng, bước xuống bục giảng, biểu cảm trên mặt vô cùng khó coi, phàm là học sinh mà ông đi ngang qua trước mặt thì cơ thể đều cơ cứng đi rất nhiều, thở cũng không dám thở mạnh.
Giọng ông mang lửa giận rõ mồn một: "Em còn biết bây giờ là giờ Vật Lý à? Vậy hồi nãy em đang xem sách gì đấy?"
Bộ dạng giận dữ của Thầy Lưu cô đã thấy qua rồi, bởi vì chột dạ nên bây giờHà Nguyệt Tâm cũng có chút kinh hồn khiếp đảm, ngoan ngoan lôi cuốn văn mẫu vừa nhét vào học bàn ra.
Thầy Lưu đi đến bên cạnh cô, nhìn cuốn văn mẫu hai mắt, ý vị không rõ cười một cái: "Coi sách tăng cường à?"
Tuy rằng bây giờ Thầy Lưu vẫn chưa bộc phát, nhưng tất cả mọi người đều biết đây chỉ là sự yên tĩnh trước giông bão.
Hà Nguyệt Tâm muốn biện giải, nhưng cuối cùng vẫn ngậm miệng lại, đây không phải là sách tăng cường. Nhưng nghĩ lại thì trong cuốn sách này toàn là văn mẫu, kiến thức giảng giải thì không có bao nhiêu, như vậy thì trong mắt Thầy Lưu không phải là tương đương sách tăng cường ngoài sách giáo khoa sao?
Tình huống này, nếu như cô cãi lại thì sợ là Thầy Lưu sẽ càng tức giận hơn nữa.
"Cho nên em tính không tính lấy điểm cho môn Vật Lý nữa đúng không?"
Hà Nguyệt Tâm thở dài một hơi trong lòng, ngoan ngoãn chịu mắng: "Em xin lỗi......"
Thầy Lưu đi một vòng quanh lớp, đợi tất cả học sinh đều không dám tiếp xúc ánh mắt với ông thì ông mới đi lên bục giảng, vứt mạnh cuốn văn mẫu lên bàn, bắt đầu bộc phát.
"Nghỉ hè chưa chơi đủ, chơi tới bây giờ vẫn còn muốn chơi? Hôm sau là thi rồi, trong lòng mấy em rốt cuộc có ý thức được không vậy? Không chỉ em ấy! Còn những người khác nữa, đừng tưởng rằng tôi không biết mấy em đang làm gì dưới đó. Hôm sau là thi rồi, bây giờ nước tới chân rồi, không ôn tập nữa đợi lúc thành tích thi ra rồi lại ở đó mà hối hận à? Trễ rồi! Tôi nói cho mấy em biết!"
"Lớp mấy em là lớp xếp hạng thứ hại toàn khối, đợi kết quả thi tháng ra rồi, điểm bình quân còn thấp hơn lớp A3, A4 thì cả khối đều sẽ nhìn mấy em cười nhạo, bọn em không thấy mất mặt, tôi đều mất mặt thay mấy em!"1
Thầy Lưu nói rất lớn tiếng, ngữ khí cũng vô cùng kịch liệt, chửi hết cả một lớp.
Tiết học này Thầy Lưu chủ yếu là khoanh trọng tâm và giải một số bài tập mẫu trọng điểm trong sách, giúp học sinh giảng giải các bước giải bài. Vừa khoanh trọng tâm xong định giảng bài, còn chưa bắt đầu giảng thì đã xảy ra chuyện này rồi.
Không ít học sinh kinh ngạc ngẩng đầu, để choHà Nguyệt Tâm lên giảng ư? Xoay đầu bọn họ liền hiểu ra ngay, Lão Lưu đây là không tính tha choHà Nguyệt Tâm mà. Mấy bài tập này vẫn chưa bắt đầu giảng, để choHà Nguyệt Tâm lên giảng, bạn ấy không thể nào để nào cũng làm đúng không nói, cho dù làm đúng hết thì quá trình giải đề cũng không nhất định nói rõ ràng được.
Chỉ cần có một chỗ sơ sót thôi thì Lão Lưu lại có thể mượn đề tài mà phát huy rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)