Hà Lộ Từ đi thẳng vào dãy phòng học, học sinh trên đường đều không tự chủ được dạt qua hai bên nhường đường cho anh, không vì gì cả, chỉ là vì sắc mặt lúc này của Hà Lộ Từ thật sự quá đáng sợ mà thôi.
Tất cả mọi chuyện đã khác hoàn toàn với kiếp trước rồi. Thái độ của anh cả với Hà Nguyệt Tâm thay đổi rồi không nói, hoàn cảnh trong nhà của Hà Nguyệt Tâm cũng khác hoàn toàn so với kiếp trước nữa. Lúc trước anh còn đoán là chắc chỉ là vì kiếp trước anh không quan tâm đến chuyện của Hà Nguyệt Tâm nên mới có nhiều chuyện mà anh không biết tới như thế này.
Nhưng kiếp trước Hà Nguyệt Dao không hề bị đuổi ra khỏi nhà, cũng không có đổi tên, càng không có bị lộ chuyện bôi xấu Hà Nguyệt Tâm trên mạng và chuyện bạo lực mạng ba mẹ nuôi của Hà Nguyệt Tâm bao giờ cả.
Trùng sinh có lẽ không phải là đặc quyền riêng của anh, nhưng tất cả những thứ này không phải thứ quan trong nhất, chuyện quan trọng trước mắt bây giờ của anh chỉ có một mà thôi, đó là đối xử tốt với em gái, không để cho em gái chịu bất kỳ thương tổn nào cả.
Hà Nguyệt Dao không những tổn thương Hà Nguyệt Tâm, mà còn làm ra chuyện dẫn dụ bạo lực mạng ba mẹ nuôi của Hà Nguyệt Tâm nữa chứ. Hà Nguyệt Tâm hiếu thảo với cha mẹ nuôi, tổn thương cha mẹ nuôi thì chẳng khác nào tổn thương bản thân Hà Nguyệt Tâm cả.
Với tính cách ích kỷ chỉ biết nghĩ cho mình của Hà Nguyệt Dao mà nói, thì anh hoàn toàn có lý do tin tưởng Hà Nguyệt Dao chắc chắn sẽ làm ra những chuyện ác độc này.
Bước vào dãy nhà, đang chuẩn bị lên lầu thì bên hông vang lên giọng nói có chút run rẩy: "Anh tư."
Hà Lộ Từ quay đầu qua nhìn thì thấy Lý Yến đang im lặng đứng trên hành lang, mặt đeo khẩu trang, có chút lưỡng lự nhìn anh, không dám bước lên trước.
Hà Lộ Từ nhếch môi cười, anh đang tìm nó thì nó đã tự mình mò lên tới cửa rồi.
Lý Yến thấy biểu cảm trên mặt Hà Lộ Từ, nhịn xuống xúc động muốn lùi về sau của mình lại. Tính khí của anh tư trước giờ đều không tốt, nhưng lại luôn nhẫn nại hơn rất nhiều khi đối mặt với cô, tuy rằng bình thường cô cũng rất sợ anh, nhưng ỷ vào sự nhẫn nại đó của anh mà cô cũng dám làm nũng với anh.
Hôm qua cô nhận được tin nhắn của Hà Lộ Từ, ngữ điệu không chút khách sáo nào đã thôi, còn nhìn ra chút ghét bỏ từ trong câu chữ nữa. Trãi qua sự thay đổi thái độ của anh cả và anh tư, cô đều quy hết vào do cô làm chuyện xấu bị bại lộ nên mấy anh trai mới ghét bỏ cô.
Nhưng cho dù mấy anh trai có ghét cô thì đã sao chứ, cô vẫn sẽ đến tìm bọn họ, cô thật sự không muốn sống trong nhà họ Lý tí nào cả.
Lý Yến không đợi Hà Lộ Từ gây khó dễ liền tháo khẩu trang ra, vết thương mấy hôm trước đánh nhau với Vương Mộng Giai vẫn còn hằn trên mặt, cô bị Vương Mộng Giai tát mấy bạt tai, nửa bên mặt đều sưng vù lên. Lúc trước sợ bạn học sẽ cười vào mặt cô nên cô không có đến trường, nhưng hôm qua sau khi biết Hà Lộ Từ trở về rồi thì hôm nay cô liền vội vàng đến trường ngay.
Bây giờ Lý Yến vừa khóc lóc vừa kể rõ ngọn ngành mọi việc luôn rồi, tuy rằng nó khóc rất đáng thương, nhưng trọng điểm mà Hà Lộ Từ quan tâm chỉ nằm trong nội dung mà Lý Yến nói mà thôi.
Lý Yến thấy Hà Lộ Từ không nói gì, nhưng vẻ bạo lực trên mặt đã chuyển biến thành trầm tư rồi thì cô trực tiếp nói tiếp: "Hôm đó sau khi mọi chuyện đã xảy ra rồi mấy ngày liền em đều ngủ không ngon giấc cả, nhưng em lại sợ người khác phát hiện là em làm. Em muốn xin lỗi Hà Nguyệt Tâm, nhưng anh cả và anh hai đều đã không tin em rồi. Em đích thực là ích kỷ và xấc láo, nhưng em biết mình sai rồi, anh cả và anh hai đã đuổi em ra khỏi nhà rồi. Người nhà mới của em cũng không ai hoan nghênh em......"
Lý Yến hoàn toàn không muốn nhớ đến những gì mà mình đã thấy sau khi trở về nhà với Lý Đại Kiện nữa, căn phòng vừa âm u lại nhỏ hẹp, cả căn nhà 4 người ở còn không bự bằng phòng vệ sinh của cô nữa.
Mẹ ruột của cô, Chu Lệ 朱丽, ôm cô khóc suốt 2 tiếng đồng hồ không buông tay, nhưng trong lòng cô lại không có chút cảm động nào cả, chỉ cảm thấy lúng túng vô cùng. Trong phòng hoàn toàn không có chỗ đặt chân xuống, nhìn như đâu đâu cũng là vi khuẩn vậy.
Cả đêm cô đều không ngủ được, cơm canh càng không thể nào so được với nhà họ Hà cả. Lý Đại Kiện cứ dò hỏi cô rốt cuộc có bao nhiêu tiền suốt, cô thấy chán ghét vô cùng chỉ có thể trả lời qua loa cho xong chuyện mà thôi.
Cô tự nói với mình là phải nhẫn nại, đợi anh tư anh ba về là mọi chuyện sẽ ổn thôi. Nhưng tối qua khi phát hiện ví tiền và thẻ ngân hàng của mình bị người khác động qua thì cô không còn cách nào nhẫn nại được nữa.
Còn muốn đấu với Hà Nguyệt Tâm ư? Cô không muốn nữa, cô chỉ muốn trốn khỏi nhà họ Lý mà thôi, cô tự sống một mình thôi cũng được.
Cô vừa quan sát biểu cảm trên mặt Hà Lộ Từ vừa nói: "Em không dám hoang tưởng rằng mình có thể quay trở về nhà họ Hà nữa rồi, tất cả mọi thứ của Hà Nguyệt Tâm chỉ thuộc về một mình nó mà thôi, em sẽ không giành với nó nữa. Chỉ là em muốn rời khỏi nhà họ Lý, nhưng trên người em lại không có tiền, anh tư......trước đây anh thương em nhất mà, linh kiện anh dùng để tân trang lại xe tùy tiện một cái thôi cũng đã trị giá 6 con số rồi, anh có thể giúp em......"
Hà Lộ Từ bây giờ mới hiểu rõ mục đích của Lý Yến. Nó tưởng anh ngu à? Nếu như không phải những chuyện xảy ra kiếp trước thì có thể anh sẽ tin là Lý Yến không phải cố tình muốn hại Hà Nguyệt Tâm.
Nhưng sau khi phá sản nó bỏ tụi anh mà đi, hại anh phải vì trả nợ mà mất một cái chân, bây giờ lại ở đây yêu cầu anh phải giúp nó ư?
Nhớ lại những chuyện đau khổ lúc trước, máu bạo lực trong người Hà Lộ Từ lại sôi trào lên rồi, anh từng bước bước lại gần Lý Yến, nhẹ giọng nói: "Mày biết cảm giác què giò là như thế nào không?"
"Cái gì?" Lý Yến kinh ngạc sợ hãi lùi về sau. Cô biết là tính tình anh tư nóng nảy, cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý là sẽ chọc điên anh tư rồi, nhưng biểu cảm trên mặt anh tư bây giờ không chỉ tức giận mà thôi, trong đó còn mang chút hận thù khắc cốt ghi tâm nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)