Dương Tú Trân đi rồi, Cố Chiết thở phào nhẹ nhõm, nhưng rất nhanh, cô lại không nhịn được buông tiếng thở dài.
Bởi vì lúc nãy trước khi đi, bà có nói ngày mai hai người chị sẽ đến thăm cô.
Cố Chiết day day huyệt thái dương, nếu có thể, bây giờ cô thực sự chỉ muốn được yên tĩnh, không muốn có bất kỳ sự giao tiếp nào.
Thạch Trấn đi đi lại lại trước cửa nhà họ Tạ mấy lần muốn vào, nhưng trong sân chẳng có chút tiếng động nào. Ở quê không có trò giải trí gì, ăn tối xong mọi người thường hay ra sân tán gẫu, trong sân không có tiếng động, đoán chừng là đã ngủ rồi.
Ngặt nỗi chuyện này thực sự không thể chậm trễ.
Suy nghĩ một lát, cậu ta cắn răng đi về phía nhà họ Cố.
Bề trên thì cậu ta không dám tìm, hai đứa em trai của chị Thất Tú lại còn nhỏ, người duy nhất có thể tìm chỉ có con trai trưởng của thế hệ này nhà họ Cố là Cố Hải.
Thạch Trấn càng nghĩ càng thấy chủ ý của mình rất hay. Cố Hải năm nay đã gần ba mươi, tính tình điềm đạm vững vàng, có vợ có con nên địa vị trong nhà họ Cố không hề thấp. Cùng là đàn ông, cậu ta đi tìm anh ấy cũng không sợ bị người ta nói ra nói vào.
Lúc tìm được Cố Hải, anh ấy đang đứng dưới gốc hòe già ở đầu thôn phía đông, tay bế cậu con trai nhỏ, nhìn cậu con trai lớn chơi trò đánh trận giả với những đứa trẻ khác.
Lúc Thạch Trấn đi tới, anh ấy cũng không để ý, suy cho cùng người lớn đứng xem náo nhiệt quanh đây cũng không ít, mà khoảng cách tuổi tác giữa anh ấy và đối phương hơi lớn, hồi nhỏ chưa từng chơi chung với nhau.
“Anh Hải, em tìm anh nói chuyện này.” Thạch Trấn ghé sát lại, nhỏ giọng nói.
Ban đầu Cố Hải mải nhìn con nên chưa nghe rõ, đợi cậu ta nói lại lần nữa mới nghe thủng, anh ấy thuận miệng nói: “Cậu nói đi.”
Thạch Trấn nhìn ngó xung quanh, nhỏ giọng nói: “Liên quan đến chị Thất Tú.”
Chín dòng họ lâu đời ở thôn Cửu Gia đều có quan hệ họ hàng dây mơ rễ má với nhau, tính theo vai vế, Thạch Trấn và Cố Hải cùng thế hệ, gọi một tiếng anh là chuyện đương nhiên.
—— Phong tục địa phương, nếu không có quan hệ họ hàng, người cùng thế hệ sẽ không phân biệt lớn nhỏ, cũng không gọi anh gọi chị.
Hửm?
Cố Hải nhướng mày, nhét con trai cho Vương Quế Phương đang khâu đế giày ở bên cạnh nói: “Mẹ, mẹ trông Chiêu Chiêu nhé, A Trấn tìm con có việc.”
Vương Quế Phương kéo cháu nội lại gần, mò trong túi ra một miếng kẹo vừng đưa cho thằng bé. Trẻ con có đồ ăn là ngoan ngay, một miếng nhỏ này đủ để nó ngậm mút nửa ngày rồi.
Cứ tưởng Cố Hải sẽ tức giận, không ngờ đối phương lại chẳng hề để tâm.
Cố Hải đương nhiên không để tâm, nhà họ Tạ tổng cộng có bao nhiêu người chứ, nhà họ Cố bọn họ căn bản không thèm sợ. Huống hồ bây giờ cũng không phải ngày xưa nữa, dòng họ không có quyền lực lớn đến thế.
Đừng thấy mọi người lén lút trọng nam khinh nữ, nhưng bên trên bây giờ đang tuyên truyền phụ nữ cũng có thể gánh vác nửa bầu trời, chỉ cần hô to khẩu hiệu cách mạng này ra, nhà họ Tạ đố dám cướp nhà của Thất Tú và Ân Ân.
—— Nếu như không sợ Hồng vệ binh đến tận cửa.
Thạch Trấn nghe xong cũng ngẩn người, hóa ra là mình bé xé ra to sao?
“Nhưng cũng phải cảm ơn cậu đã đến báo tin.” Cố Hải vỗ vỗ vai cậu ta nói: “Đánh trận có chuẩn bị và không có chuẩn bị là hai chuyện khác nhau.”
Thạch Trấn lập tức toét miệng cười, “Vậy mẹ em...?”
Nụ cười trên mặt Cố Hải nhạt đi đôi chút, “Lần này thì bỏ qua.” Thím Tiền là người thế nào, cả thôn Cửu Gia đều rõ.
Bà ta rốt cuộc là ăn nói thiếu suy nghĩ, hay là thích xem náo nhiệt, muốn chuyện càng rùm beng càng tốt, Thạch Trấn chỉ có rõ hơn anh ấy.
Lần này nể tình cậu ta đến báo tin, anh ấy sẽ không tính toán, nhưng tuyệt đối không có lần sau.
Đợi Cố Hải quay lại, Vương Quế Phương nhét Cố Chiêu lại vào lòng anh ấy, tò mò hỏi: “Thằng bé A Trấn đó tìm con có chuyện gì vậy?” Hai đứa này trước nay có giao du gì với nhau đâu.
Cố Hải lau nước dãi cho con trai, nói: “Về nhà rồi nói sau.”
Nghe con trai bảo thế, Vương Quế Phương lại càng tò mò hơn.
Cố nhịn đến lúc về nhà, bà ấy còn chẳng màng cất giỏ kim chỉ về phòng, trực tiếp túm lấy con trai hỏi: “Mau nói mẹ nghe xem nào.”
Thấy vậy, Cố Đại Quốc và Thẩm Lệ Viện ở bên cạnh cũng lần lượt nhìn sang.
Về đến nhà, Cố Hải cũng không úp mở, kể lại sự việc.
Cố Đại Quốc trừng to mắt, “Thất Tú muốn phân gia?”
“Ông nói cái gì vậy?” Vương Quế Phương lườm ông ấy một cái nói: “Lẫm Tử hồi trước chẳng phải đã phân gia rồi sao? Thất Tú cho phép Trần Tâm Uyển và Tạ Xung dọn qua ở chung với con bé, vốn dĩ đã là con bé nhân hậu rồi.”
“Không phải.” Cố Đại Quốc sờ mũi nói: “Tôi không nói Thất Tú sai, chỉ là con bé phân gia rồi, ai trông con cho nó? Trần Tâm Uyển có không biết làm việc đi nữa, thì trông trẻ con kiểu gì chả biết.”
“Bà ta biết cái rắm!” Vương Quế Phương mắng: “Bà ta mà biết trông trẻ con, Ân Ân có suýt chết đuối không?”
“Hôm nay bà ăn phải thuốc súng hay sao thế?” Rõ ràng bà vợ già ngày thường tính tình rất tốt mà.
Vương Quế Phương trừng mắt nhìn ông ấy, “Ân Ân suýt bị hại chết, ông không tức à? May mà cứu sống lại được, nếu không...” Bà ấy hừ một tiếng.
Thẩm Lệ Viện ôm cậu con trai nhỏ đã ngủ say trong tay, không nhịn được thở dài, con bé Thất Tú đó... cứ tưởng nó là cô gái có số sướng nhất thôn Cửu Gia, ai ngờ...
Về phòng mình, Vương Quế Phương vừa sắp xếp giỏ kim chỉ, vừa bất thình lình lên tiếng: “Ông nói xem tôi giúp Thất Tú trông Ân Ân có được không?”
“Hả?” Cố Đại Quốc trừng to mắt, “Bà điên rồi sao? Người ta có bà ngoại ruột ở đó cơ mà, bà làm thế chẳng phải là tự rước lấy bực mình à?”
“Dương Tú Trân á?” Vương Quế Phương bĩu môi nói: “Thôi đi. Cứ cái thói trọng nam khinh nữ của thím ấy, Thất Tú tuyệt đối sẽ không giao Ân Ân cho thím ấy trông đâu. Con bé thương Ân Ân thế nào chứ, những khổ cực bản thân từng nếm trải, con bé tuyệt đối sẽ không để Ân Ân phải chịu đâu.”
“Tú Trân đối xử với Thất Tú cũng không tệ mà.” Cố Đại Quốc không nhịn được nói đỡ cho em dâu.
Vương Quế Phương không bận tâm, “So với Cố Giang, Cố Hà thì sao?”
“Thế sao giống nhau được.” Cố Đại Quốc lầm bầm: “Hai đứa nó là con trai.”
“Nhưng chúng nó đâu phải con ruột.” Vương Quế Phương nhét chiếc đế giày đã khâu xong vào tủ, “Gia đình chú ba nhà ông, nếu không có Thất Tú lo liệu, làm gì có ngày tháng tốt đẹp như bây giờ? Thất Tú tài giỏi, dăm bữa nửa tháng lại mang chút thịt rừng về, trứng gà rừng trứng vịt rừng con bé nhặt được, có bao nhiêu quả chui vào bụng Cố Giang, Cố Hà rồi? Trước đây nhà họ không đủ lương thực ăn, chẳng phải cũng do Thất Tú nghĩ cách kiếm cho sao? Rõ ràng Thất Tú mới là đứa tài giỏi, họ sống qua ngày cũng phải dựa vào con bé, thế mà lại coi trọng hai đứa ăn bám là Cố Giang, Cố Hà hơn cả Thất Tú.”
“Thì ai bảo Thất Tú không phải con trai? Nếu con bé là con trai...” Cố Đại Quốc chân thành cảm thán: “Thì nhà họ Cố chúng ta, hưng vượng là chuyện sớm muộn.”
Lời này nghe không lọt tai, nhưng... trong lòng Vương Quế Phương cũng đồng tình.
Chỉ là...
“Lời này ông đừng có ra rả trước mặt Thất Tú, Dương Tú Trân cứ hay nói mấy lời này, Thất Tú tuy không nói gì, nhưng tôi thấy con bé không thích nghe đâu.” Vương Quế Phương dặn dò.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

