Thời gian cứ thế trôi qua, Trương Thời Dã không động đậy lấy một lần, như thể hóa đá. Chỉ có nước mắt vẫn lặng lẽ trào ra từ hốc mắt, chảy dài theo gò má, nhỏ xuống đất thành từng vệt ướt.
Nhưng rồi, nước mắt cũng cạn dần. Trong mắt anh lúc này, chỉ còn lại sự chết lặng và tuyệt vọng.
“Uyển Ương à… con đường xuống hoàng tuyền không dễ đi đâu… Anh đến đi cùng em đây…”
Hạ Uyển Ương hoảng hốt tột độ. Linh hồn cô lao về phía trước, ra sức cản lại điều kinh hoàng đang đến. Nhưng làm cách nào đi nữa, cô cũng không thể chạm vào được anh. Chỉ có thể bất lực nhìn người đàn ông ngốc nghếch ấy chậm rãi ngã xuống.
Cô mở to đôi mắt, nước mắt trào ra, mờ cả tầm nhìn. Nhưng dù cô có kêu gào đến mức nào, cũng không thể ngăn được.
Cô thấy anh đổ xuống trong vũng máu, áo quần thấm đỏ, lan rộng ra mặt đất lạnh giá.
Trái tim cô như bị xé toạc. Cô khóc gọi tên anh, nhưng tất cả đã quá muộn.
Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi chuyện xảy ra, trong lòng đầy ắp hối hận và đau đớn.
Hạ Uyển Ương đứng đó, thân hình run rẩy, ánh mắt dại đi vì tuyệt vọng.
Mười phút sau, linh hồn cô bắt đầu tan biến, để lại phía sau chỉ là hai cái đầu người nằm im lìm trước mộ... và một vùng máu loang đỏ thẫm.
Thượng Hải
“Á...”
Hạ Uyển Ương bị cơn đau nhói đánh thức. Vừa mở mắt ra, cô chỉ cảm thấy đầu mình như sắp nổ tung.
Đợi đến khi cơn đau dịu lại đôi chút, cô bỗng mở bừng mắt, sững người. Đau? Nhưng rõ ràng cô chỉ là một linh hồn cơ mà, tại sao lại cảm nhận được nỗi đau thể xác?
“Ương Ương, con sao rồi? Con muốn hù chết mẹ hả?”
Bàn tay của mẹ cô - bà Cố Ninh - đang siết chặt tay cô. Cô cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ lòng bàn tay ấy, một cảm giác mà cô tưởng đã mãi mãi đánh mất.
Chẳng lẽ... là do cô quá nhớ cha mẹ, nên ông trời cho cô được gặp lại một lần nữa?
“Sao vẫn không có phản ứng gì vậy? Có phải đập đầu vào đâu rồi không?”
Tiếng nói ấy như vọng lại từ xa xăm, khiến đầu óc Hạ Uyển Ương lơ lửng, không rõ thực hay mơ.
Cửa phòng bật mở. Chị dâu cả bước nhanh vào, đặt xuống một bát cháo: “Ương Ương tỉnh rồi, mau ăn chút gì đi.”
Mẹ cô vội vàng áp tay lên má cô, vẻ mặt đầy căng thẳng. Lại sờ trán cô, rồi bất chợt hét toáng lên: “Thư Khiêm, gọi cho cha con! Tư Tư, mau lấy khăn mặt! Thư Hàn, chạy đi mời quân y đến ngay! Tiểu Nguyệt, vào bếp nấu nước gừng đi! Nhanh lên!”
Cả nhà lập tức nháo nhào. Chẳng mấy chốc, căn phòng đã đông nghẹt người.
Hạ Uyển Ương ngơ ngác, không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà cô lại được nhìn thấy từng ấy người cùng một lúc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
