Nhưng Hạ Uyển Ương lại vòng qua người cha, thẳng thừng ngồi bệt xuống đất, nước mắt lưng tròng, giọng ai oán cất lên: “Trời ơi công lý ở đâu? Người nhà quân nhân lợi dụng thân phận để lừa tiền người ta! Làm trẻ con sợ đến phát khóc! Một đôi dép rách mà đòi bảy đồng! Tôi phải đi tố cáo, mọi người làm chứng cho tôi nhé!”
Đám đông bắt đầu xôn xao: “Quá đáng thật! Đôi dép bà ta đi chắc chưa tới một xu, mà đòi tới bảy đồng?”
“Đúng đấy, bảy đồng mua được cả chục đôi mới rồi còn gì! Rõ ràng là muốn bắt nạt người ta!”
Hạ Uyển Ương cũng đứng lên, tay khẽ lau giọt nước mắt không tồn tại trên má, nhẹ nhàng lên tiếng: “Bỏ qua thì không được đâu. Bà nhìn xem, bé sợ đến xanh cả mặt rồi. Lúc xuống xe phải đưa nó đi viện kiểm tra đấy, nhỡ đâu bị hoảng loạn thì sao? Bà phải chịu trách nhiệm!”
Tiền Quế Lan ưỡn cổ, cãi lại: “Tôi chịu trách nhiệm kiểu gì?”
“Dễ thôi mà,” Hạ Uyển Ương cười nhạt. “Bà cùng họ xuống xe, đưa bé đi kiểm tra từ đầu đến chân. Bà lo tiền viện phí là được. Còn nếu bà bận, vậy thì đưa tiền trước đi cho khỏi phiền!”
Tiền Quế Lan lườm cô bé, lẩm bẩm: “Cái con nhóc đó kiểm tra gì chứ? Chỉ tổ hư người!”
Hạ Uyển Ương làm ra vẻ ngạc nhiên, đưa tay che miệng: “Chà chà, miệng thì lúc nào cũng ‘con nhóc’ với ‘câm mồm’, bà chẳng phải phụ nữ à? Chủ tịch còn nói phụ nữ gánh vác nửa bầu trời cơ mà. Bà thế này là chống đối quốc gia đấy! Không được, tôi phải tố cáo bà, tra luôn con trai bà thuộc đơn vị nào người nhà quân nhân sao lại có tư tưởng thế này được chứ?”
Tiền Quế Lan nghiến răng ken két, giận đến nỗi hàm sau muốn gãy: “Bao nhiêu tiền thì xong?”
Hạ Uyển Ương chống tay lên cằm, làm ra vẻ thật sự suy nghĩ rồi giơ một ngón tay lên:
“Năm đồng đi. Nhỡ đâu bé sợ quá phải nằm viện vài hôm quan sát, bà không tính chắc?”
Tiền Quế Lan run rẩy vén áo lên tìm tiền, làm cả đám người vội vàng cúi đầu né tránh ánh mắt, sợ bị bà bám theo đòi tiền tiếp.
“Cầm đi! Năm đồng chả biết khám được cái gì!” Giọng bà ta tức tối mà tay cũng run run.
Hạ Uyển Ương cầm tiền, bước nhanh đến chỗ mẹ con kia, đưa tiền ra, nhẹ nhàng nói: “Chị cầm lấy đi!” Rồi còn nháy mắt một cái.
Người mẹ cảm động nhìn cô, giọng run run: “Cảm ơn đồng chí, thật sự cảm ơn! Chị cũng là thanh niên trí thức, lấy chồng về quê, lần này dẫn con với chồng về thăm mẹ. Chị là Vương Tú Tú, ở đội sản xuất Thanh Sơn, huyện Tân, thành phố Thẩm. Sau này có duyên, nhất định sẽ mời em về nhà chơi!”
Hạ Uyển Ương gật đầu, từ trong túi lấy ra ba viên kẹo Đại Bạch Thố đưa cho bé: “Không sợ không sợ, dì cho con kẹo này, ăn vào là hết sợ liền nha!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)