Hạ Uyển Ương chỉnh lại mái tóc rối, chui vào trong chăn lạnh, không nói lời nào.
Thái độ ấy khiến Phương Chiêu Đệ không chịu nổi nữa. Cô ta giật tung chăn ra, kéo mạnh cô dậy:
“Hạ Uyển Ương, bảo cô viết thư, cô điếc à? Cha mẹ cô chết cả rồi, cô còn cái gì để mà ngẩng đầu lên tự cao tự đại nữa hả?”
Hạ Uyển Ương vẫn nhắm mắt, im lặng không nói lời nào. Ngực Phương Chiêu Đệ phập phồng vì tức giận, cô ta quay sang hai cha con kia, gắng lấy lại vẻ dịu dàng:
“Cưng à, con ra ngoài chờ một lát, mẹ có vài lời muốn nói riêng với cô ta.”
“Văn Trác, anh cũng ra ngoài đi, em có cách khiến cô ta ngoan ngoãn viết thư.”
Chờ hai người rời khỏi phòng, nụ cười trên môi Phương Chiêu Đệ lập tức trở nên nham hiểm, rợn người:
“Hạ Uyển Ương, cô vẫn chưa biết chuyện này đúng không? Người cha tốt của cô không phải vì bệnh mà chết đâu. Là Lý Văn Trác, là do anh ấy bỏ thuốc độc từng chút từng chút một suốt gần mười năm để giết ông ta. Còn mẹ cô, người phụ nữ dịu dàng như tiên ấy, sau khi biết sự thật đã tức đến mức phát bệnh mà chết.”
Cô ta bước tới gần hơn, nhếch môi chế nhạo:
“Vậy mà cô còn dám ngồi đây, ngẩng cao đầu cầu xin Văn Trác tha cho mình? Cô có thấy nực cười không?”
Nhìn vẻ mặt bàng hoàng của Hạ Uyển Ương, Phương Chiêu Đệ càng đắc ý:
Ha, mấy chục năm sống trên đời, hóa ra chỉ là một trò đùa. Tại sao khi đó cô không dũng cảm hơn một chút, không nói ra tình cảm thật sự của mình? Tại sao không nghe lời cha mẹ? Rõ ràng không có chút tình cảm nào với Lý Văn Trác, vậy mà lại làm vợ hắn suốt hai mươi năm. Tại sao để mặc hắn bao năm qua nuôi vợ bé ở ngoài, nhốt cô trong nơi này, mặc cho hắn ngày càng tham lam, rồi cuối cùng giết cả cha cô?
Cô hận. Hận đến mức chỉ muốn giết chết bọn họ ngay lúc này. Nhưng cô không thể. Gần tám năm bị nhốt trong trại tâm thần này, cô chưa từng có cơ hội thoát ra. Mỗi bác sĩ, mỗi y tá ở đây đều đã bị Lý Văn Trác mua chuộc, chẳng ai cho cô một con đường sống.
Bất chợt, Hạ Uyển Ương mở ngăn kéo, lôi ra lọ thuốc mà cô đã âm thầm tích trữ bao lâu nay. Cô đổ hết vào miệng, uống vài ngụm nước, tất cả trôi xuống bụng chỉ trong nháy mắt. Đến khi Phương Chiêu Đệ kịp nhận ra thì đã muộn.
“Phương Chiêu Đệ, cô chết tâm đi! Tôi sẽ không bao giờ viết thư. Tài sản của tôi, đừng mơ lấy được!”
“Cô… cô uống gì vậy?” Phương Chiêu Đệ hoảng loạn.
“Là thuốc mà mấy người ép tôi uống mỗi ngày đấy. Không phải các người muốn tôi chết từ từ sao? Vậy thì tốt rồi. Uống hết một lượt thế này, tôi sẽ chết rất nhanh. Tôi sẽ đi gặp cha mẹ để chuộc tội. Còn các người… từ nay về sau ra đường nhớ cẩn thận, vì dù làm ma, tôi cũng sẽ không buông tha!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

